<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750</id><updated>2012-02-16T18:10:20.516+07:00</updated><category term='Nho giáo'/><category term='Thán văn'/><category term='Sách'/><category term='Ngôn ngữ học'/><category term='Riêng tư'/><category term='Đọc sách xong rồi tán nhảm'/><category term='Chu Tử học'/><category term='Nhân học văn hóa'/><category term='Văn học'/><category term='văn hóa'/><category term='Sử học'/><title type='text'>Quach Hien</title><subtitle type='html'>"Do not ask who I am and do not ask me to remain the same…"</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>58</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-6759945344293315153</id><published>2012-02-06T01:21:00.003+07:00</published><updated>2012-02-06T01:53:54.335+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sử học'/><title type='text'>Hang Oh và Yoo Bang</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;YooBang (Lưu Bang) có nguồn gốc xuất thân là người Hàn Quốc? Xa hơn: KhổngTử (Kongja) là người Hàn Quốc? Xa hơn nữa: Người Hàn Quốc là chủnhân, là người phát minh ra hệ thống chữ tượng hình mà ngày nay đượcgọi là chữ Hán? Đã có đà văn tự dấn thêm bước nữa: Dân tộc Hàn cũng là người sáng tạo ra cả nền văn minh Đông Á?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Bỏ qua cụ Lưu Bang, trực tiếp tấn công luôn vào nhân vật chủ chốt nhất: KhổngTử là người Việt? Xa hơn: Người Việt là chủ nhân, là người phát minh ra chữHán? Vĩ đại hơn: người Việt là người đẻ ra cả nền văn minh Đông Á?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Thậtlà hoang mang quá đỗi, &lt;i&gt;Hàn Quốckhởi nguyên luận&lt;/i&gt; và &lt;i&gt;Việt tộckhởi nguyên luận&lt;/i&gt;, lý luận giống nhau, đặt vấn đề giống nhau, vậy rốtcuộc thì Hàn tộc hay Việt tộc, bên nào mới là chủ nhân đíchthực của văn hóa Trung Hoa? Bên nào cũng hùng hồn trình ra những luậnđiểm “chết người”, những lý lẽ “chết người”, và những chứng cứcũng “chết người”&amp;nbsp; luôn. &amp;nbsp;Vụ này có lẽ sẽ là một trong những vụ đòi bản quyền "phát minh sáng chế" phức tạp, nan giải nhất trong lịch sử nhân loại.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Trong chuyện này, maynhất là cụ Hang Oh (Hạng Vũ), hồi sống đời cụ đúng &lt;i&gt;bi kịch&lt;/i&gt; &lt;i&gt;đích thực&lt;/i&gt; (hồiđầu em định dùng &amp;nbsp;là &lt;i&gt;bi kịch chân chính&lt;/i&gt;cơ, nhưng có một bác dịch giả rất rất nổi tiếng bảo em là dùng thếkhông chuẩn, phải là &lt;i&gt;bi kịchthực thụ&lt;/i&gt;, em ức quá chuyển thành &lt;i&gt;bi kịch đích thực&lt;/i&gt; cho đồng chí dịch giả kia đỡ đắc ý),nhưng xem ra giờ đây cụ là người hạnh phúc nhất, không bị vụ “nguồn gốc xuất thân” quấy rầy phiềnnhiễu, cụ có thể toàn tâm toàn ý vui vầy bên nàng Ngu Cơ xinh đẹp,mặc cho cụ Yoo Bang phải loay hoay xoay sở với tình trạng “lưỡng diện khởinguyên ca” . &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-6759945344293315153?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/6759945344293315153/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2012/02/hang-oh-va-yoo-bang.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/6759945344293315153'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/6759945344293315153'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2012/02/hang-oh-va-yoo-bang.html' title='Hang Oh và Yoo Bang'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-6862887714955345376</id><published>2012-01-23T03:46:00.000+07:00</published><updated>2012-01-23T11:57:08.671+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc sách xong rồi tán nhảm'/><title type='text'>Tuân tuân như dã</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Sau phút giao thừa, trong lúc ngồi chờ hương tàn, táy máy lậtgiở sách &lt;i&gt;Luận ngữ,&lt;/i&gt; vô tình dừng đúnglại ở tiết đầu tiên của thiên &lt;i&gt;Hương đảng.&lt;/i&gt;Những ai đã từng đọc thiên &lt;i&gt;Hương đảng&lt;/i&gt;đều có thể nhận thấy, đoạn mô tả về cung cách ứng xử của Khổng Tử ngoài xã hội dườngnhư quá thừa thãi những từ ngữ biểu tả sắc thái cung kính, thuận tòng của ông ởcác mức độ khác nhau. Đó là những sự cung kính, thuận tòng &lt;b&gt;được tuân thủ nghiêm ngặt&lt;/b&gt; &lt;b&gt;quámức&lt;/b&gt; khiến người ta thấy phản cảm. Học trò của Khổng Tử &lt;b&gt;thực sự&lt;/b&gt; muốn gửi gắm điều gì qua những dòng ghi chép như thế về đứcPhu Tử của họ? Đó là niềm thán phục, sự ca ngợi, hay đơn giản chỉ muốn biến Thầymình thành một tấm gương, một chuẩn mực về cung cách ứng xử theo Lễ? Biết đâu đấy,vì truyền thống của Nho giáo là truyền thống noi gương làm mẫu. Tuy nhiên, tạmthời hãy bỏ qua những dụng ý sâu xa của đám môn sinh, chỉ suy luận từ bản thân nhữnghành vi của Khổng Tử, thì dường như hành động tuân thủ nghiêm ngặt Lễ quá mứcđó của ông là một thái độ &lt;b&gt;“cố chấp&lt;/b&gt;”:ông cố chấp hành xử theo đúng phận vị trong một xã hội từ lâu đã không còn trậttự; ông cố chấp biến mình thành bằng chứng sống cho một nề nếp ứng xử khuôn mẫucũ nay đã cong queo méo vẹo; ông cố chấp chứng mình sự tồn tại của một giá trịtinh thần, một giá trị xã hội nay đã không còn giá trị. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Trong “tứ vô” mà Khổng Tử dạy học trò có “vô cố”, nhưng dườngnhư hành động của ông đôi khi đi ngược lại những lời ông dạy, hay nói cáchkhác, dường như ông đã rút bài học từ trải nghiệm của chính mình để dạy cho họctrò một kinh nghiệm ứng xử tốt hơn. Tuy nhiên, có một kẻ hậu học cách xa thờiKhổng Tử tít tắp mù khơi, trong đêm lạnh lúc giao thừa như đêm nay, vô tình đọclại những dòng viết trên của thiên &lt;i&gt;Hươngđảng&lt;/i&gt;, chợt thấy lòng rúng động đồng cảm mà ngộ ra rằng: trong những thời điểmđặc thù người ta phải cố chấp và cần cố chấp. Cố chấp để mà giữ chí mình và để đượclà chính mình, cố chấp để không đánh mất mình trong một đám đông ồn ào và lộn xộn,đó là thứ cố chấp “cần”, “nên” và “phải có”.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-6862887714955345376?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/6862887714955345376/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2012/01/tuan-tuan-nhu-da.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/6862887714955345376'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/6862887714955345376'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2012/01/tuan-tuan-nhu-da.html' title='Tuân tuân như dã'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-2384040281408900718</id><published>2012-01-20T00:14:00.001+07:00</published><updated>2012-01-20T00:14:41.263+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><title type='text'>Thời gian của Tết</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;b&gt;Cho Nhã Thuyên&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Cho &amp;nbsp;Đôn Ki Hô Tê và Trọc Phú xứ T .&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Siêu thị đồ khô măng miến mộc nhĩ nấm hương nước mắmbột nêm (khuyến mãi bát thủy tinh các cỡ). Thanh toán. Đợi. Tắcđường. Đợi. Cà phê thu lu trên ghế. &lt;i&gt;TrungQuốc bi kịch tinh thần luận&lt;/i&gt;. &lt;i&gt;Sapho&lt;/i&gt;.Hút bụi. Giặt đồ. Cà phê thu lu trên ghế. &lt;span lang="ZH-CN"&gt;文華秀麗集&lt;/span&gt;. Điện thoại. Tin nhắn. &lt;i&gt;Trung Quốc bi kịch tinh thần luận&lt;/i&gt; (tiếp). &lt;i&gt;Sapho&lt;/i&gt; (tiếp). Siêu thị (tiếp). Rượu vang Pháp 2006 hạt dẻcười bánh bích quy hộp sắt LAMBERRTZ cà phê G7 (khuyến mãi cốc sứ cỡto) trà Lipton (khuyến mãi cốc thủy tinh) bánh đậu xanh Hải Dương hìnhđĩnh vàng túi chúc mừng năm mới loại 20.000đ. &lt;i&gt;Những kẻ săn máu của&lt;/i&gt; Le Pichon. Trước khi tắt đèn: &lt;i&gt;Từ xác định đến bất định&lt;/i&gt; củaF.David Peat.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Trời nồm chợ ướt nhớp nháp gà trống cá quả tôm hexương sườn xương ống thịt chân giò thịt ba chỉ thịt nạc vai xay bắpbò dẻ sườn bò gàu bò su hào xúp lơ cà rốt khoai tây nấm kim châmnấm hải sản chanh ớt hành lá (khuyến mại) rau húng rau xà lách. Mónthịt đông. Cà phê thu lu trên ghế. Youtube. &lt;span lang="ZH-CN"&gt;東方神起&lt;/span&gt;. Email. &lt;i&gt;TrungQuốc bi kịch tinh thần luận&lt;/i&gt; (tiếp của tiếp). Chà tủ lạnh chàsàn bếp chà tường bếp chà nhà vệ sinh. Cà phê thu lu trên ghế. Chòisách xếp sách phân loại sách phủi bụi sách hút bụi sách một tủ haitủ ba tủ nhét nhét nhét. Thở hồng hộc. Hút bụi. Chà sàn nhà. Thởhồng hộc (tiếp). Cà phê thu lu trên ghế. &lt;i&gt;Lịch sử tôn giáo Nhật Bản.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Chuối xanh (nải lẻ quả đắt hơn nải chẵn quả) bưởi nhuộm vàng (gắn cuống bằng keo 502) ớt đỏ quất túm quả trứng gà cam canhmứt sen mứt gừng mứt bí mứt cà chua hạt đỗ quyên ô mai Hàng Đườngphong bao lì xì vietcombank. Món gàu bò luộc. Cà phê thu lu trên ghế. &lt;span lang="ZH-CN"&gt;稼亭集&lt;/span&gt;. Điện thoại. Tin nhắn.Tin nhắn (tiếp tục). &lt;span lang="ZH-CN"&gt;稼亭集&lt;/span&gt; (tiếp). Càphê thu lu trên ghế. &lt;span lang="ZH-CN"&gt;田氏家集&lt;/span&gt;. &lt;span lang="ZH-CN"&gt;卷之上&lt;/span&gt;. Weibo. Weibo (tiếp). Weibo(tiếp của tiếp). Subculture. Glow stick. Những quả bóng màu. Cà phê(không còn thu lu trên ghế). Siêu thị (tiếp) bánh chưng giò bò dưa hànhmăng chua cay tôm chua cay. Youtube. &lt;span lang="ZH-CN"&gt;東方神起&lt;/span&gt;.Giặt đồ. Ebook. Ebook (tiếp)…Điện thoại. Tin nhắn. &lt;i&gt;Trung Quốc bi kịch tinh thần luận&lt;/i&gt; (tiếp của tiếp của tiếp)…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;……………………….&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;……………………….&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;……………………….&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Tình trạng hiện giờ: Gà gật. Cà phê thu lu trên ghế.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-2384040281408900718?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/2384040281408900718/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2012/01/thoi-gian-cua-tet.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/2384040281408900718'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/2384040281408900718'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2012/01/thoi-gian-cua-tet.html' title='Thời gian của Tết'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-2923863318962273726</id><published>2011-12-26T02:24:00.000+07:00</published><updated>2011-12-26T02:38:57.668+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='văn hóa'/><title type='text'>Băng tưởng (冰想)</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 21pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 21pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Quán tưởng băng giá cứngchắc. Đây là một phương tiện quán để vào chính quán, nhờ phép quánnày có thể tiến vào chân quán của thế giới cực lạc. &lt;i&gt;Kinh quán vô lượng thọ&lt;/i&gt; (Đại 12, 342thượng) nói: Thấy nước rồi, nên khởi băng tưởng. Thấy băng cứng sángchoang, thì tưởng đó là lưu ly”. (Băng tưởng (冰想)-&amp;nbsp;&lt;i&gt;PhậtQuang đại từ điển&lt;/i&gt;) &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Trước đây khi đọc vở kịch &lt;i&gt;Tuyết tháng tám&lt;/i&gt; của Cao Hành Kiện, tôi đã tự hỏi: sao lạilà tuyết? Câu trả lời chung tôi thường gặp trong nhiều tài liệu Phật giáo: tuyết đại diện cho sự tịnh hóa. Cũng trướcđây, khi xem &lt;i&gt;Xuân Hạ Thu Đông rồi lạiXuân&lt;/i&gt; của Kim Ki Duk, tôi cũng đã từng băn khoăn: tại sao vị sư già lạitự thiêu trên băng? Phải chăng đó chính là hàm ẩn của “băng thượng nhiên dụ hỏa”?Tại sao người đồ đệ sau khi trở lại chùa lại tạc một bức tượng băngdưới chân thác nước (lúc này cũng đã đóng băng) rồi đặt những viênxá lị của vị sư vào bên trong? Hàm ý của hành động đó là gì. Gần đây khi&lt;a href="http://bloggoldmund.blogspot.com/2011/11/luoi-o-tay-tang.html" target="_blank"&gt;bác Gỗ Mun nhắc đến tác phẩm 亮出你的舌苔或空空荡荡&lt;/a&gt;(Thè hết lưỡi của bạn ra hoặc trống hươ trống hoác- QH tạm dịch) của MãKiến tôi chợt nhớ ra rằng minh đã bỏ quên một hình tượng băng khác liên quan đếnPhật giáo Tây Tạng. Trong nguyên bản Hán ngữ của “Thè lưỡi…” mà tôi đãđọc, mục truyện có tên là “Quán đỉnh” thật khiến người ta phảichoáng váng. Cô gái-người từ lúc sinh ra đã được xem là chuyển thế củavị Phật sống (Hoạt Phật) Tenzin Wangdui (?)&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;(&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;丹增。旺堆活佛)&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;- bị đem ngâm xuống dòng sôngbăng ngay sau khi tiến hành xong lễ quán đỉnh (trong truyện, lễ quán đỉnh đượcmô tả tiến hành dưới hình thức nam nữ song thân pháp (ngầm hiểu là tưthế Yab-Yum) giữa cô gái với một vị cao tăng tổng quản trong chùa). Theo nghithức, sau lễ quán đỉnh, cô gái phải niết bàn trong sông băng ba ngày, và sau bangày sẽ hiển Như Lai tạng. Tuy nhiên chỉ được hai ngày thì cô gái chết, cơ thểcủa cô gái đã biến thành băng trong suốt có thể nhìn thấy cả lục phủ ngũ tạng, thậmchí còn có thể thấy được một con cá đang bơi trong ruột. Cho dù rất tinh thông khẩuquyết khơi lửa nhưng cô gái đã không thể nào khiến ngọn lửa trong người mìnhbùng lên để hóa giải băng. Phải chăng bởi vì trong lễ quán đỉnh cô đã chịu thuatrước khoái lạc, để cho khoái lạc điều khiển cả thể xác lẫn tâm trí, khiến cô khôngthể làm chủ được luồng nguyên khí của mình, khiến cô không đạt đến chứng ngộ, khôngcó sự chuyển đổi nhận thức? Đọng lại duy nhất trong tâm trí cô gái sau lễ quánđỉnh chỉ là: những ý thức về sự tồn tại của Hoạt Phật Tenzin Wangdui trong conngười cô bị rũ bỏ hoàn toàn. Lúc này cô ý thức được trọn vẹn, rõ ràng nhất mộtđiều: bản thân cô là nữ, từ đầu đến cuối là một phụ nữ. Phải chăng chính nhậnthức đó đã khiến cô không thể nào hoàn thành được công đoạn cuối cùng của mộtngười chuyển thế?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Sau khi đọc lại Mã Kiến, tôi hăm hở tìm kiếm vài cuốn sách vớihy vọng có câu trả lời cho câu hỏi: tại sao lại là băng? Và như thường lệ, câutrả lời rất quen thuộc: trong Phật giáo, “băng” có nghĩa là “tịnh hóa”. Bây giờthì tôi đã hết ham muốn cố công giải đáp những băn khoăn trên đây. Có lẽ kiếnthức cũng là một thứ “tùy duyên”.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-2923863318962273726?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/2923863318962273726/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/12/bang-tuong.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/2923863318962273726'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/2923863318962273726'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/12/bang-tuong.html' title='Băng tưởng (冰想)'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-7389942477381372701</id><published>2011-11-24T07:11:00.001+07:00</published><updated>2011-11-24T07:32:50.289+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sử học'/><title type='text'>Nhân chuyện cái ghế</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;Cách đây không lâu, giáo sư S.F. Lai (&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN" style="font-size: 12pt;"&gt;賴瑞和&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;), chủ nhiệm khoa lịch sử của trường Đại học Thanh HoaĐài Loan đã có một buổi thuyết trình ở Việt Nam về chủ đề: &lt;i&gt;đời sống hàng ngày thời nhà Đường&lt;/i&gt;. Ông Lại Thụy Hòa (theo tiếngHán) là người gốc Malaysia, học Tiến sĩ ở Mỹ, chuyên nghiên cứu lịch sử đời ĐườngTrung Quốc, hiện đang dạy học tại Đài Loan (một lai lịch thật thú vị), đã dựatrên phương pháp “dĩ đồ chứng sử”, dùng những hiện vật, tranh ảnh của đời nhàĐường còn được bảo lưu hay được phát hiện trong khai quật khảo cổ để hình dungvề thời nhà Đường như sau: (1) Là một thời đại không có bàn ghế (2) Là thời đạicủa các bản chép tay (3) Là thời đại sùng thượng văn học. Cái thứ (2) và cái thứ(3) thì không có gì để phải lăn tăn. Lịch sử khắc in của Trung Quốc được ghi nhậnlà bắt đầu từ thời Tống, còn chuyện dân đời Đường sùng thượng văn học thì khôngphải đến giáo sư Lại, trước đó người ta cũng nói mãi rồi, thậm chí còn dẫn ranhiều ví dụ kinh điển (tỉ như dưới đời Đường có một bác fan của Bạch Cư Dị đã xămcác bài thơ của họ Bạch lên người mình để tỏ lòng hâm mộ). Riêng chuyện về “cáighế”, ông Lại Thụy Hòa dựa trên rất nhiều bức tranh &lt;b&gt;được vẽ dưới thời Đường&lt;/b&gt; (hoặc trước đời Đường, chủ yếu là các bứcbích họa) để chứng minh quan điểm từ đời Đường trở về trước người Trung Quốc “khôngcó bàn ghế”. Ông nói đời Đường người ta chỉ dùng “sàng” (&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN" style="font-size: 12pt;"&gt;床&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;) hay“tháp” (&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN" style="font-size: 12pt;"&gt;榻&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;) để ngồi&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;, đến đời Tống mới dùng bàn ghế (&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN" style="font-size: 12pt;"&gt;卓倚&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;).&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 16px;"&gt;(Lưu ý: chữ “sàng” hay được dịch là “giường”, nhưng nó không phải là giường dùng để ngủ, nó thực chất là một dụng cụ dùng để ngồi).&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;Tuy nhiên, với câu hỏi tại sao đời Tống người ta lại&lt;/span&gt;&lt;i style="font-size: 12pt;"&gt;đột nhiên&lt;/i&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt; chuyển sang ngồi ghế (đồngnghĩa với việc bỏ thói quen ngồi thấp chuyển thành ngồi cao hơn, bỏ thói quenngồi quỳ thành ngồi buông thõng chân) thì ông nói đó là vấn đề còn đang bỏ ngỏvà hiện tại đang có rất nhiều thuyết khác nhau.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;Theo tôi được biết, trái ngượcvới quan điểm của ông Lại Thụy Hòa, trong một luận văn thạc sĩ mới bảo vệ năm2007 nghiên cứu về gia cụ đời Đường, tác giả công trình có thống kê cả “bàn” (&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN" style="font-size: 12pt;"&gt;卓&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;) lẫn “ghế” (&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN" style="font-size: 12pt;"&gt;倚&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;) trong phần danh mụcnhững đồ dùng gia đình thời Đường, với lí giải: “ghế” đã xuất hiện dưới đời Đườngvà “ghế” thực chất là sự biến thiên từ “hồ sàng” (&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN" style="font-size: 12pt;"&gt;胡床&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;)mà thành. Quan điểm này nhận được sự đồng thuận rất lớn trong giới nghiên cứu lịchsử gia cụ Trung Quốc. Còn trong cuốn &lt;i&gt;Cáighế cải biến Trung Quốc&lt;/i&gt;, tác giả cuốn sách đã phân tích tất cả các khía cạnhvăn hóa của tư thế ngồi quỳ (ngồi sàng tháp) sang tư thế ngồi thõng chân (ngồi ghế).Có thể tóm lược rằng: tư thế ngồi quỳ gắn liền với rất nhiều lễ nghi quỳ lạy thờicổ đại, ngồi quỳ chính là đại điện cho tinh thần kẻ sĩ, đại diện cho tinh thầncận hồ bình đẳng (chủ khách, vua tôi ngồi ngang nhau trên cùng một bề mặt), vànó tạo ra tiền lệ tụt giày xong rồi mới vào nhập tịch…vân vân và vân vân. Còn sựxuất hiện của cái ghế được xem như một cuộc “đại cách mạng về sự ngồi” ở TrungQuốc, nó đánh dấu sự khuyết thiếu của tinh thần kẻ sĩ (đã mất đi cùng với tư thếquỳ ngồi-theo tác giả cuốn sách, hic), và đồng thời cũng tạo ra tiền lệ về thứbậc (kẻ được ngồi ghế, kẻ không được ngồi ghế) vân vân và vân vân…..&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12pt;"&gt;Câu chuyện về cái ghế đáng nhẽchỉ dừng lại thế nếu ông Lại, với một sự quan tâm rất thiết thực không hỏi nhữngngười đến nghe hôm ấy rằng: ở Việt Nam các bạn có ai chuyên nghiên cứu về An Namđô hộ phủ không (mở ngoặc, chú ý chữ “chuyên”). (Ý ông ấy là nghiên cứu chuyênsâu về một vấn đề lịch sử Việt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;có liên quan đến đời Đường ở Trung Quốc). Ngẫm ra thì hình như có, mà nghĩ kỹthì lại dường như chưa có ai. Có nghĩa là hình như đã có ai đó viết rồi, màhình như cũng chưa ai viết. Nếu là về vấn đề tổ chức bộ máy cai trị hay việcphân chia khu vực hành chính ở &lt;i&gt;An &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:country-region&gt; đô hộ phủ&lt;/i&gt; thì có rồi, nhưng nếu là về &lt;i&gt;đời sống thường ngày ở An &lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:country-region w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt; đô hộ phủ&lt;/i&gt; &lt;i&gt;dưới thời Đường&lt;/i&gt; thì tuyệt nhiên là chưa.Trong nghiên cứu lịch sử Việt &lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:country-region w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;chúng ta thiếu vắng những công trình nghiên cứu về cái gọi là “đời sống thườngngày” như thế. Chúng ta cũng thiếu vắng những thứ “lịch sử” như: “lịch sử gia cụ”,“lịch sử phục trang”, “lịch sử ngành nghề”, “lịch sử ngựa chiến” (mở ngoặc nhấnmạnh, chú ý là trong phạm vi khảo cứu chính thống có cứ liệu khoa học hẳn hoichứ không phải dựa trên mấy thứ tương truyền rằng hoặc nghe nói là….vân vân vàvân vân)…Những thứ “lịch sử” nhân sinh dạng thế thực ra luôn khiến cho những thờiđại xa tít mù tắp trở nên có thật, sống động cuốn hút hơn bao giờ hết. Thật tuyệtvời nếu có thể biết được người Việt Nam thời xa xưa ấy ăn mặc như thế nào,trang điểm ra sao, đồ ăn thức uống là những thức gì, lúc ấy người Việt Nam ngồighế, ngồi xổm hay ngồi chiếu. Nếu người Việt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt; có truyền thống ngồi xổm thìcái tư thế ngồi xổm ấy nó đại diện cho tinh thần văn hóa gì (he he he). Còn nếungồi chiếu thì chiếu làm bằng gì, chiếu hình vuông hay hình chữ nhật, rải thẳnglên đất hay rải trên chõng, hay trên thứ gì khác?), trong nhà đồ dùng có nhữnggì (có ống nhổ, bình vôi?), dựng nhà bằng gì, vách nhà dựng bằng tre nứa, hay trétbằng bùn trộn rơm? Người dân đi chợ mua gì, bán gì, mua bán hàng hóa bằngphương thức gì. (Bác Lại bác ấy chứng minh rằng lụa thời Đường chính là một dạngtiền tệ. Bổng lộc của các quan một nửa là tiền một nửa là lụa. Khôngtin, bác ấy lôi Đường thi ra chứng minh, một súc lụa thời Đường đổi được baonhiêu con ngựa.Hic). Tư liệu không phải là chúng ta không có, hoặc có thể cóít, nằm rải rác đâu đó trong các bộ sử, trong các hiện vật khảo cổ, chỉ có điềulà chúng chưa được tập hợp lại để tạo thành một vấn đề của “lịch sử”. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-7389942477381372701?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/7389942477381372701/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/11/nhan-chuyen-cai-ghe.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/7389942477381372701'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/7389942477381372701'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/11/nhan-chuyen-cai-ghe.html' title='Nhân chuyện cái ghế'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-2482145624762472766</id><published>2011-11-01T13:47:00.002+07:00</published><updated>2011-11-01T13:47:40.139+07:00</updated><title type='text'>Ẩn</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: large;"&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;常恨許由非大隱&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: large;"&gt;能藏形跡不藏名&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: center;"&gt;&lt;span lang="ZH-CN" style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12pt;"&gt;&lt;b&gt;島田忠臣&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: large;"&gt;(Thường hận Hứa Do phi đại ẩn&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;Năng tàng hình tích bất tàng danh&lt;/b&gt;&lt;b&gt;)&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-2482145624762472766?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/2482145624762472766/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/11/blog-post.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/2482145624762472766'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/2482145624762472766'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/11/blog-post.html' title='Ẩn'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-8248773440176670301</id><published>2011-08-04T03:50:00.012+07:00</published><updated>2011-08-04T15:49:33.019+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thán văn'/><title type='text'>Bị điểm không là cái chắc</title><content type='html'>&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Đọcnhững lời bàn [tán] trên mạng của các chuyên gia giáo dục, các nhànghiên cứu sử học về hiện tượng hàng ngàn bài thi bị điểm 0 môn sửtrong kỳ thi đại học vừa rồi mà thấy buồn cười (nghĩa là buồn quáđến nỗi chỉ biết cười). Hàng ngàn bài thi điểm 0 môn Sử đã là gì sovới việc nền giáo dục nước nhà đã khiến cho những em thi khối C bịxã hội liệt vào khối “học vẹt”, “học thuộc lòng”, thậm chí nhiềuem còn xem việc phải thi khối C là một sỉ nhục. Có em cho rằng:những ai không thể thi các khối khác mới chịu chấp nhận thi cái khốiC toàn môn học thuộc. Thật là một nỗi oan tày đình cho nhiều thísinh (học giỏi) thi khối C. Nhưng đấy là một hiện thực, là hậu quảtất yếu của một nền giáo dục mà những môn thuộc khoa học xã hộihọc sinh chỉ được phép học những gì sách giáo khoa viết, thuộcnhững gì thầy cô giảng, thầy cô bảo hay là hay, bảo đúng là đúng,bảo đẹp là đẹp, không được phép nghi ngờ, không được phép viết khácnói khác, không được tưởng tượng, sáng tạo, tư duy. Em nào nói khác viếtkhác, như &lt;a href="http://www.google.com.vn/search?source=ig&amp;amp;hl=en&amp;amp;rlz=&amp;amp;q=b%C3%A0i+v%C4%83n+l%E1%BA%A1+c%E1%BB%A7a+n%E1%BB%AF+sinh+H%E1%BA%A3i+Ph%C3%B2ng&amp;amp;oq=b%C3%A0i+v%C4%83n+l%E1%BA%A1+c%E1%BB%A7a+n%E1%BB%AF+sinh+H%E1%BA%A3i+Ph%C3%B2ng&amp;amp;aq=f&amp;amp;aqi=&amp;amp;aql=&amp;amp;gs_sm=e&amp;amp;gs_upl=449l13195l0l13591l74l71l8l47l0l0l326l1968l2.11.0"&gt;trường hợp em nữ sinh ở Hải Phòng này&lt;/a&gt; chẳng hạn, emsẽ bị lôi lên báo mạng của cả nước ngay tắp lự. Rồi tha hồ các loạichuyên gia sẽ xúm vào mổ xẻ em, &amp;nbsp;cácloại nhà tâm lý học sẽ xúm vào mà phân tích em. Vì thế, có lẽ để tránhbị coi là tâm thần nên các em cứ học thuộc tuốt luốt mọi thứ cho nóan lành. Hơn nữa, cũng chả có cách nào khác được khi mà thi tuyển sinhĐại học đề Văn với đề Sử cũng áp dụng một khung chấm điểm chung chuẩnđến từng milimet như những môn tự nhiên khác. Trong tình huống này nếuthí sinh nào không chịu nhồi nhét, không chịu học thuộc lòng, không nắmvững bài mẫu, thì cho dù viết cả 12 trang A4 nhưng không may &lt;i&gt;mấy cái ý nghĩa và bài học lịch sử&lt;/i&gt;mà bản thân các em tự rút ra lại không trùng với ý nghĩa và bài họclịch sử mà mấy Thầy đã quy định sẵn trong đáp án, thế thì bị điểm kém, điểm 0 là cái chắc.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Liên kết:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;a href="http://www.nguyenkimson.net/?p=127"&gt;Khoa học xã hội nhân văn-từ thực tiễn xã hội đến giáo dục đại học&lt;/a&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; color: #333333; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; line-height: 21px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;h2 class="post_name" id="post-127" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; clear: both; color: #111111; font-size: 2em; font-style: inherit; letter-spacing: -0.04em; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-8248773440176670301?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/8248773440176670301/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/08/bi-iem-khong-la-cai-chac.html#comment-form' title='11 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/8248773440176670301'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/8248773440176670301'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/08/bi-iem-khong-la-cai-chac.html' title='Bị điểm không là cái chắc'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-2455370698399035381</id><published>2011-06-24T00:01:00.003+07:00</published><updated>2011-12-17T12:32:16.133+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><title type='text'>Lòng hào hiệp</title><content type='html'>&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Sách từ một&lt;i&gt; "nơi nào đó"&lt;/i&gt; trên thế giới&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/IMG_0008.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img alt="Photobucket" border="0" height="300" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/IMG_0008.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Sách nhờ mua từ Hàn Quốc: &lt;i&gt;Đông nhân thi thoại, Cổ điển Hán văn tiểu thuyết tuyển, Tam quốc sử ký, Hàn Quốc Hán văn học tuyển độc....&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/IMG_0004.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img alt="Photobucket" border="0" height="640" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/IMG_0004.jpg" width="480" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;b&gt;Tôi muốn lưu lại đây dấu ấn về sự giúp đỡ nhiệt tình và lòng hào hiệp của bạn bè tôi.&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;b&gt;Nhờ có họ mà tôi được sống trong thế giới của chính mình.&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-2455370698399035381?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/2455370698399035381/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/06/long-hao-hiep.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/2455370698399035381'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/2455370698399035381'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/06/long-hao-hiep.html' title='Lòng hào hiệp'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-5426977050993563418</id><published>2011-06-07T03:21:00.001+07:00</published><updated>2011-11-06T13:19:53.634+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><title type='text'>Chuyện chưa kể</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Khi còn là sinh viên tôi đã đọc sách và các bài viết của ông, sau khi ra trường tôi có gặp ông đâu đó ở trong các hội thảo, nhưng vì hướng&amp;nbsp;quan tâm&amp;nbsp;&amp;nbsp;nghiên cứu khác nhau nên tôi thuộc vào số những người không được hân hạnh quen biết ông. Nếu giáp mặt nhau có lẽ ông cũng chẳng biết tôi là ai. Lần nói chuyện duy nhất với ông là một cuộc trao đổi qua điện thoại cách đây nhiều năm khi ông được giao phản biện bài viết của tôi trong hội nghị thông báo Hán Nôm. Tính cách thẳng thắn, thậm chí là quá quá thẳng của ông vốn nổi tiếng trong cả giới, tôi lại chưa từng bao giờ nói chuyện với ông, vì thế vừa nghe ông xưng danh tôi đã có chút e dè. Nhưng trái với sự lo ngại của tôi, qua điện thoại, ông hoàn toàn cởi mở, nhiệt tình, bày tỏ sự ủng hộ với các quan điểm trong bài viết của tôi, chỉ dẫn những điểm cần bổ sung, ngoài ra với kinh nghiệm cá nhân ông khuyên tôi nên cắt lại một số phát hiện về Nguyễn Quỳnh và Trần Hiền, thứ nhất để bài viết gọn gàng, thứ hai để công bố ở một “chỗ” khác thích hợp hơn và cũng đỡ phí. Tôi có chút ngượng, vì chính bản thân tôi chỉ xem đó là một bài thông báo bình thường cho hội nghị thông báo khoa học cuối năm, vậy mà có vẻ như ông đã đọc nó rất kỹ càng, tỉ mỉ. Đó là lần duy nhất tôi nói chuyện với ông.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Bẵng đi vài năm thì xảy ra câu chuyện ồn ào về ông mà anh em chúng tôi có chút liên quan. Nếu cho tôi được lựa chọn lại, có lẽ tôi vẫn sẽ phản ứng như tôi đã từng phản ứng một lần nữa. Bởi vì tôi biết rằng có những chuyện không phải cứ giải thích là mọi người có thể hiểu. Có những thứ không phải cứ rành rẽ như những con tính cộng, có những thứ không phải chỉ nhìn bề ngoài mà xét đoán là có thể chính xác. Thời gian có lẽ sẽ là câu trả lời tốt nhất cho mọi chuyện…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Mà tôi đồ rằng, có lẽ bây giờ nhiều người đã tìm được câu trả lời cho câu chuyện hồi đó…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, Utopia, 'Palatino Linotype', Palatino, serif; font-size: x-small; line-height: 14px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="line-height: 14px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="line-height: 14px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Liên kết&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="line-height: 14px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="line-height: 14px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nguyễn Tuấn Cường: &amp;nbsp;&lt;a href="http://tuancuonghn.blogspot.com/2011/06/vai-ki-niem-voi-nha-kieu-hoc-ao-thai.html#comments"&gt;VÀI KỈ NIỆM VỚI NHÀ “KIỀU HỌC” ĐÀO THÁI TÔN&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; line-height: 14px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: x-small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-5426977050993563418?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/5426977050993563418/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/06/chuyen-chua-ke.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/5426977050993563418'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/5426977050993563418'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/06/chuyen-chua-ke.html' title='Chuyện chưa kể'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-300148788702638796</id><published>2011-05-31T23:11:00.003+07:00</published><updated>2011-06-01T10:00:57.603+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nho giáo'/><title type='text'>Nho Pháp tịnh dụng[1] và con đường bành trướng thiên triều</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 15px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6pt; text-align: right;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 11pt; font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;Trần Đình Hượu&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 11pt; font-style: italic;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Ngày nay đã thành sự thật hiển nhiên, không có gì để nghi ngờ, không có gì phải bàn cãi cái việc những nhà cầm quyền Bắc Kinh là một bọn phản động, thực hiện chính sách đối nội phản nhân dân, đối ngoại xâm lược, chống chủ nghĩa xã hội. Nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa không phải đi theo một con đường đặc thù nào đó lên chủ nghĩa xã hội mà là đi theo vết xe cũ của các triều đại phong kiến. Ở đó mấy chục năm nay, với danh nghĩa Đảng và Chính phủ nhân dân, họ tước đoạt mọi quyền dân chủ, cưỡng bức lao dịch, vơ vét nhân tài vật lực, dốc vào việc quân sự hóa, chuẩn bị chiến tranh. Có lực lượng quân sự mạnh không phải để giải phóng Đài Loan hay đề phòng đất nước bị xâm lược mà để có thế mạnh, áp đặt địa vị siêu cường cho thế giới, nếu cần có thể bằng cách gây chiến tranh xâm lược. Ở đó các phe phái không ngớt cấu xé nhau, giành vị trí lãnh đạo, giành nhau làm chủ việc thực hiện mục tiêu đó. Những từ “Cách mạng vô sản”, “Chủ nghĩa Mác-Lênin”, “Đảng Cộng sản” chỉ là những cái nhãn hào nhoáng che đậy thực chất phản động. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Thực tế đó là kết quả áp dụng tư tưởng Mao Trạch Đông, mà nhiều người khi đi tìm nguồn gốc -ngoài những điều kiện thực tế và lịch sử khác-đều chú ý đến ý thức hệ truyền thống, đến tư tưởng Nho gia và Pháp gia, được truyền bá hàng ngàn năm, tạo thành một thứ tâm lý có tính dân tộc.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Vấn đề tư tưởng Nho gia và Pháp gia đã thành một vấn đề khá nổi bật trong các cuộc thảo luận ở Trung Quốc, trực tiếp hay không trực tiếp nêu tên hai học phái cổ đại đó. Hoạt động học thuật đó tiến hành một cách hoàn toàn khác thường. Tinh thần "cổ vi kim dụng" không chỉ là gắn với thực tế, gắn với chính trị, không phải là kế thừa có phê phán truyền thống&amp;nbsp; mà là lấy xưa bàn nay, là khoác cái áo lịch sử khoa học cho các ý đồ chính trị, cho các mục tiêu tuyên truyền. Nghiên cứu, thảo luận học thuật có khi chỉ là một cách nói bóng gió của các phe phái đang xâu xé nhau, hơn thế nữa chỉ là quả bóng thăm dò, là cái bẫy của các phe phái ấy. Chiến dịch “phê Lâm phê Khổng” trực tiếp đề cập tư tưởng Nho gia và Pháp gia là như vậy. Người ngoài cuộc khó lòng hình dung được sự gán ghép kỳ quặc giữa Lâm Bưu và Khổng Tử và càng ngạc nhiên khi người ta phê Khổng chỉ căn cứ vào vào một vài câu mà Lâm Bưu nhắc lại ở đâu đó. Trước cách thảo luận học thuật như vậy người càng am hiểu chuyên môn bao nhiêu, càng mù tịt bấy nhiêu&lt;span style="color: red;"&gt;.&lt;/span&gt; Thế nhưng chính cuộc tranh luận quanh tư tưởng Nho gia và Pháp gia đó lại làm cho ta hiểu gián tiếp con đường Trung Quốc.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Chúng tôi bàn tư tưởng Nho gia và Pháp gia về mặt quan hệ của nó với tư tưởng bành trướng thiên triều, có đề cập đến chiến dịch "phê Lâm phê Khổng", mà không phê Khổng, phê Pháp theo cách đặt vấn đề của chiến dịch đó. Chúng tôi cũng không thảo luận tư tưởng Nho gia và Pháp gia như là nguồn gốc tư tưởng&amp;nbsp; Mao Trạch Đông, theo cách đặt vấn đề của nhiều nhà nghiên cứu trong nước và ngoài nước. Chúng tôi hạn chế trong phạm vi quan hệ giữa hai học thuyết đó và con đường bành trướng Đại Hán. Tư tưởng Mao Trạch Đông không chỉ có bành trướng. Những người không theo Mao, trước hay sau Mao, cũng theo con đường bành trướng. Nhưng cả Mao và họ, tuy đều khó có thể gọi là Nho hay Pháp, đều có liên hệ với tư tưởng Nho gia và Pháp gia. Làm cơ sở cho tư tưởng Mao Trạch Đông là một thực tế. Đằng sau màn khói “phê Lâm phê Khổng” cũng là một thực tế. Thực tế đó là nước Trung Hoa ngày nay. Thế thì tại sao các phe phái theo Mao hay chống Mao lại phải giương hai ngọn cờ cũ kỹ&amp;nbsp; là hai học phái thời cổ đại lên để đấu đá nhau gay gắt đến thế?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Chúng tôi muốn bàn mấy điểm chính:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;- Chế độ chuyên chế của hoàng đế-thiên tử.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;- Đường lối bành trướng thiên triều.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;- Quan hệ giữa đối nội chuyên chế và đối ngoại bành trướng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;- Tư tưởng Nho gia và Pháp gia trước các vấn đề đó.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Vấn đề thuộc phạm vi lịch sử tư tưởng, nhưng chúng tôi không muốn coi đó chỉ là vấn đề&amp;nbsp; lịch sử, thuộc quá khứ. Được chỉ đạo theo nguyên tắc "cổ vi kim dụng" mà vấn đề đặt ra quan trọng đến thế, thảo luận gay gắt đến thế, tức là trong thực tế có vấn đề tương tự. Cuối thế kỷ XX mà có vấn đề tương tự với thời kỳ Chiến quốc trước công nguyên, thì đó là vấn đề của cả lịch sử Trung Quốc. Và vì vậy, biết đâu nó cũng còn là&amp;nbsp; vấn đề của tương lai - xa hay gần - của Trung Quốc.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Vài năm nay, sau khi đánh đổ “bè lũ bốn tên” , người ta đã “tiến hành chiến dịch” “chiêu tuyết”, “bình phản”, gác các chuyện “kỳ quặc” lại, gác các chuyện “phê Lâm phê Khổng” lại. Thế nhưng nếu đó là vấn đề của thực tế hiện tại hay hơn nữa của cả lịch sử Trung Quốc thì nêu ra hay gác lại vấn đề vẫn cứ còn tồn tại.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Với một nước Trung Hoa đang ra sức “bốn hiện đại hóa” và giả định là thành công, thì quan tâm về quan hệ của nó với hai học thuyết Nho gia và Pháp gia liệu có là vô lý? Liệu có thành chuyện gán ghép kiểu “phê Lâm phê Khổng”?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;I. Nho gia và Pháp gia với chế độ chuyên chế của Hoàng đế - Thiên tử.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Pháp gia ra đời chậm hơn Nho gia. Học thuyết của họ đối lập với học thuyết Nho gia. Tư tưởng Nho gia lúc bấy giờ mới được Khổng Tử hệ thống hoá lại, nhưng lại là hệ tư tưởng truyền thống&amp;nbsp; chi phối xã hội Trung Quốc&amp;nbsp; từ thời Ân Chu, tức là hàng chục thế kỷ trước đó. Vào lúc ra đời, tư tưởng Pháp gia là một trong ba dạng tư tưởng phủ định đối với tư&amp;nbsp; tưởng truyền thống.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Trong lịch sử Trung Quốc, giữa Pháp gia và Nho gia có mối thù truyền kiếp. Không những về mặt lý luận hai bên mâu thuận gay gắt, mà trong hành động thực tế, Pháp gia là kẻ chủ mưu "đốt sách chôn Nho". Ngay từ khi tư tưởng Pháp gia ra đời, chưa thành hệ thống, Nho gia đã lên án kịch liệt; và đời sau, khi Pháp gia về mặt học thuật đã thất thế, suốt trong hai mươi thế kỷ, các nhà nho vẫn không ngớt chửi rủa họ. Vào thời Chiến quốc, Nho và Pháp ở thế bất tương dung. Kết thúc sự xung đột không phải một bên nào đó bị tiêu diệt, không phải dung hoà, xích lại gần nhau mà được sắp xếp thành "hai hàng văn võ" để thành học thuyết ngự dụng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nho giáo là hệ tư tưởng suốt trong lịch sử Trung Quốc - trừ đời Tần - vẫn làm chủ địa hạt chính trị, và tất nhiên do đó, ảnh hưởng đến nhiều mặt khác. Nho gia tuy cũng có mâu thuẫn với các học phái khác như&amp;nbsp; Mặc gia, Đạo gia và Phật giáo. Nhưng chỉ với Pháp gia mới có một quan hệ đặc biệt: vừa là thù vừa là kẻ cộng tác không rời nhau để bảo vệ ngai vàng của hoàng đế.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Pháp gia ra đời trong cơ sở cục diện tranh bá tranh hùng thời Xuân Thu - Chiến Quốc, đã đưa nước Tần đến chế độ chuyên chế với ngôi hoàng đế. Chế độ mới cần lựa chọn một học thuyết làm hệ tư tưởng chính thống. Tranh chấp gay gắt giữa các học phái, nhất là giữa Nho và Pháp, phản ánh xu hướng của các lực lượng xã hội khác nhau trước thực tế mới và trước sự lựa chọn đó. Cùng với ngôi hoàng đế Tần - Hán ta thấy xuất hiện hai nét nổi bật của chính quyền: chuyên chế tuyệt đối và bành trướng. Nhà Tần dựa vào Pháp gia mà được thiên hạ nên độc tôn Pháp gia, tiêu diệt các học phái khác, trước hết là Nho gia. Nhà Hán sau một thời gian rút kinh nghiệm của nhà Tần lựa chọn "Nho pháp tịnh dụng" dùng cả Nho cả Pháp. Trật tự do nhà Hán lập lại thực tế là duy trì chế độ nhà Tần, có bỏ bớt những điểm quá khích, về đại thể tồn tại lâu dài suốt cả lịch sử của chế độ phong kiến Trung Quốc. Nho Pháp tịnh dụng thích hợp hơn độc tôn Pháp gia vì nó đáp ứng tốt hơn yêu cầu chuyên chế và bành trướng, vì quyền lợi hoàng đế.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Hoàng đế Tần-Hán là tên độc tài tuyệt đối, tập trung trong tay mọi quyền hành chính trị, quân sự, kinh tế, tôn giáo. Nhân danh là thiên tử (con Trời), người có đức nhất, được Trời lựa chọn, giao cho ngôi báu để trị vì thiên hạ, quản lý toàn bộ ruộng đồng, núi rừng, sông biển và&amp;nbsp; chăn dắt muôn dân, những người do Trời sinh ra. Đó là cơ sở của quyền&amp;nbsp; vương hữu và chế độ thần dân hoá&amp;nbsp; toàn thể. Thiên tử độc quyền tế Trời Đất, thần núi sông và cai quản cả bách thần. Hoàng đế là người cầm đầu độc đoán về chính trị, là người duy nhất giữ quyền chỉ huy quân đội, không có ấn kiếm phù tiết của vua ban thì không điều động được quân đội. Hoàng đế là con người nắm độc quyền về chân lý, người trọng tài phân xử mọi vấn đề, kể cả các vấn đề học thuật. Đối với nhân dân, hoàng đế vừa là chúa, vừa là cha, vừa là thầy, làm chủ cả phần xác, cả phần hồn, cả phần đời, cả phần đạo, cả thân thể, cả sản phẩm lao động. Để đảm bảo sự tập trung tuyệt đối, tham lam vô độ như vậy phải tổ chức lại xã hội và chính quyền. Lãnh thổ được địa vực hoá sớm: chế độ "quận, huyện" thay thế chế độ "quốc, gia" của quý tộc phân phong. "Quận, huyện" tức là nhóm họp các công xã thị tộc lại thành đơn vị hành chánh thống nhất&amp;nbsp; của trung ương. Trên đất nước bao la, địa vực hoá quá sớm so với giao lưu kinh tế, hoàng đế phải dựa vào một bộ máy quan lại đông và một đội quân thường trực mạnh để duy trì uy quyền thống nhất. Muốn thế phải tạo ra một cơ chế xã hội, một bộ máy chính quyền được phân cấp quản lý, nhất là được quy định rõ ràng về chức phận, về các mối quan hệ, đảm bảo ưu tiên cho quyền hành không chia sẻ của hoàng đế. Sự phân chia thứ nhất là vua, tôi. Phải coi là bề tôi của hoàng đế không chỉ là dân chúng mà cả cha, mẹ, vợ con, anh em, những người cộng sự thân cận nhất. Trong đám thần dân đó&amp;nbsp; mới lại chia ra kẻ thống trị và kẻ bị trị. Thống trị là những tầng lớp giàu sang: quý tộc, quan lại. Bị trị là những dân đen, áo vải, tức là bốn hạng dân: sĩ, nông, công, thương. Do thực tế nên kinh tế và xã hội lạc hậu mà cũng là do nhu cầu quản lý của Nhà nước chuyên chế, nông dân bị buộc chặt với làng họ, cày ruộng công, nạp thuế, đi lính, đi phu cho nhà vua. Nông dân chiếm tuyệt đại bộ phận dân số và là nguồn sống của chế độ. Thủ công phần thì bị nhà nước quản chế phục vụ cho nhu cầu cung đình và quân đội, phần thì phân tán, phát triển theo nhu cầu của đám nông dân, đông nhưng nghèo khổ, thiếu sức tiêu thụ. Thương nghiệp cũng ở trong hoàn cảnh tương tự, vừa bị khinh rẻ vừa bị ức chế, cướp bóc. Chợ búa tuy phát triển rất nhiều; các đô thị cũng có khi phát triển thành sầm uất, đông dân, buôn bán thịnh vượng, nhưng về tổ chức không hình thành được các &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;bourg&lt;/i&gt; phát triển tự do như ở phương Tây. Cả nước là nông thôn sống thành làng họ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Công cụ thống trị là bộ máy quan lại và đội quân thường trực. Bộ máy quan lại có hai ban văn võ. Các quan văn võ có khi là ở triều, có khi là ở quận- tức là chia ra trung ương và địa phương- nhưng đều do hoàng đế tuyển lựa, bổ nhiệm, do đó có thể coi là nhất thể từ triều đình đến quận huyện. Ông quan là một nhân vật đặc biệt của chế độ chuyên chế của hoàng đế.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Quan là người được giao cho nhiệm vụ thay mặt vua cai trị với tư cách là làm cha, mẹ dân. Quan được lựa chọn không theo dòng máu và tài sản mà theo "đức" và "tài" (hiền, năng), theo chức mà làm việc và ăn lộc. Chức quyền không thế tập. Quan có khác với quý tộc. Quý tộc là hoàng thân, quốc thích - họ nội, họ ngoại nhà vua - và công thần. Họ được ban tước và cấp lộc điền, có thể truyền lại cho con cháu. Quan có công to cũng được ban tước, cho lộc điền mà quý tộc theo tài đức cũng được chọn làm quan. Đối với nhân dân họ là hạng giàu sang, là người quyền quý, không có gì phân biệt. Nhưng trong con mắt hoàng đế, sự phân biệt giữa quan và quý tộc-nhất là dựa vào quan hay dựa vào quý tộc-lại rất quan trọng. Muốn giữ vững ngai vàng hoàng đế phải ưu đãi quý tộc nhưng lại giao quyền và dựa vào quan.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Quan cũng khác thế hào. Trên một lãnh thổ quá lớn, nhà vua phải chấp nhận sự tồn tại của các làng xã tự trị, vì trung ương không thể với tay tới được. Chính quyền do nhà vua lựa chọn, bổ nhiệm chỉ đến cấp huyện. Làng xã có thành hoàng-thần của làng- được nhà vua công nhận mà cũng có những bậc đàn anh mà chính quyền cấp trên phải thừa nhận. Họ hoặc là tộc trưởng, hoặc là thân sỹ, hoặc là dựa vào ruộng đất hoặc là dựa vào uy thế khác mà trở thành người "kẻ cả", "đàn anh" cầm đầu, chi phối nhân dân địa phương. Có khi họ cũng là người làm việc chính quyền cấp xã. Thế hào không đồng nhất với chính quyền của vua quan. Nhân dân phải phục tùng họ mà quan trên phải nể họ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Quan cũng khác lại. Lại là một loại công chức-đúng hơn là tay sai- giúp việc, thường là do quan chọn ở địa phương. Bọn này am hiểu thực tế địa phương, thông thạo việc giấy tờ, luật lệ, và quan trọng hơn là vì thạo việc nên cũng làm thủ đoạn gây chuyện kiếm chác, bòn rút nhân dân. Nhân dân sợ lại hơn cả quan. Quan và lại là hai mặt âm dương của bộ máy chính quyền ở địa phương. Thành phần chính thức của nhà nước là vua quan nhưng thống trị thực tế xã hội thì còn cả quý tộc, thổ hào và lại.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Để giữ ngai vàng, nhà vua cần đến những võ quan đánh dẹp, giữ gìn an ninh, nhưng nhà vua lại cần hơn những người quan văn để phủ dụ nhân dân, vừa răn đe vừa khuyên bảo, "truyền bá đức hoá" của triều đình để đốc thúc nhân dân nộp thuế, đi phu, đi lính. Quan văn đông đảo, làm những việc thiết yếu, thường xuyên của nhà nước lại đáng tin cậy hơn quan võ. Cho nên việc bồi dưỡng, đào tạo, lựa chọn lớp quan văn thành vấn đề then chốt của công việc trị nước. Điều đó làm hình thành đẳng cấp sĩ trong đám thần dân.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;Sĩ&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt; là những người học trò, theo nghề nghiên bút lo học, thi đỗ và làm quan. Sĩ có thể thành quan, có thể thành thân sĩ, và&amp;nbsp; nếu không đỗ đạt thì họ cũng là thầy của nông dân. Vì họ có văn hoá nên người dân ít học, từ lúc sinh đến lúc chết đều nhờ cậy&amp;nbsp; đến họ. Mới đẻ ra là nhờ họ đặt tên, lấy số, lớn lên nhờ họ dạy dỗ học hành, ốm đau nhờ họ bốc thuốc chữa bệnh, lúc chết nhờ họ tìm đất chôn cất. Những công việc như vậy ở nông thôn phương Tây là công việc của giáo sĩ. Tầng lớp sĩ vừa là đội hậu bị của bộ máy quan lại vừa làm chức năng người giáo sĩ ở nông thôn. Trong xã hội như vậy, buôn bán vẫn là nghề "nhất bản vạn lãi", người thợ thủ công vẫn kiếm ăn dễ dàng hơn người nông dân. Thế nhưng dư luận xã hội, phản ánh chính sách xã hội của hoàng đế vẫn là "nhất sĩ nhà nông". Trong xã hội chuyên chế phương Đông không có các lãnh chúa, không có đẳng cấp hiệp sĩ, không có đẳng cấp tu sĩ như trong xã hội phong kiến phương Tây. Đẳng cấp nho sĩ là&amp;nbsp; chỗ dựa xã hội cho chính quyền của hoàng đế.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Về hình thức thì đất nước của hoàng đế là một quốc gia thống nhất cao độ. Chế độ quận huyện với bộ máy quan lại cho phép hoàng đế trùm uy quyền lên cả đất nước và thần dân. Thế nhưng sự tập trung bằng cưỡng bức, vượt quá khả năng của cơ sở kinh tế lại chứa đựng nhiều thế lực phân tán. Muốn duy trì sự thống nhất, hoàng đế phải sử dụng một số chính sách có tính chất thủ đoạn giải quyết quan hệ giữa các lực lượng. Có thể nói tóm tắt là dựa vào quan lại và tầng lớp sĩ, hạn chế quý tộc và nhân nhượng với làng xã.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Đối với hoàng đế, hoàng thân, quốc thích-bà con nội, ngoại và công thần tức là quý tộc, cố nhiên&amp;nbsp; phải coi là thân cận nhất. Thế nhưng đó cũng là những người đáng nghi ngại nhất. Ở Trung Quốc có những lý do lịch sử làm cho họ hàng có vai trò rất quan trọng. Không ở đâu như ở đây quan hệ họ hàng nội ngoại với đủ tình nghĩa và trách nhiệm được quy định rành mạch, có thứ bậc cụ thể đến thế. Từ đời xa xưa, người ta đã giải thích ngôi vua là do mệnh trời giao cho người có đức, nhưng có đức trước hết lại là người có hiếu, biết yêu quý giòng họ. Thiên tử có trách nhiệm làm cho người thân được tôn quý và giàu sang. Mệnh trời chỉ là cái chiêu bài, còn bản thân hoàng đế thì biết rõ là nhờ "ngồi trên lưng ngựa", hay nói theo cách ngày nay là "từ đầu mũi súng" mà có. Công lao cầm gươm, mang cung đâu chỉ là của&amp;nbsp; một mình hoàng đế hay con em hoàng đế. Đó là một sự cướp giật. Hoàng đế ở vào vị thế phải thấy quý tộc coi mình là kẻ cướp công lao, và quý tộc là lực lượng có khả năng nhất để cướp giật lại. Từ đời &lt;st1:place w:st="on"&gt;Chu&lt;/st1:place&gt;, Chu Công Đán đã bị nghi oan là có âm mưu cướp ngôi cháu. Hàn Phi, ông tổ của Pháp gia đã phân tích cái thế của "trọng nhân", đã phát hiện ra sự tính toán của hoàng hậu thích sống với một hoàng đế là con hơn là một hoàng đế là chồng. Làm hoàng hậu ở vào cảnh nhan sắc đã phai nhạt mà phải cạnh tranh với các phi tần trẻ và đẹp hơn thì sao yên vui bằng làm hoàng thái hậu có uy quyền chắc chắn, thiếu gì cách bù đắp những chỗ thiếu thốn. Cho nên cũng từ đời Tần, hoàng đế đã nghe theo Pháp gia cảnh giác với quý tộc, không dùng người trong họ làm tể tướng, ít có tể tướng&amp;nbsp; được để về hưu, sống trọn đời. Những công thần của Hán cao tổ trước sau đều bị giết, các thân vương lúc đầu được phong giữ nước riêng nhưng đến đời Hán Võ đế - tức là lúc chế độ chuyên chế được hoàn thiện - thì đều bị tiêu diệt hết. Quý tộc các triều đại sau tuy cũng được phong tước vương, tước công của nước này, nước nọ nhưng đó chỉ là về danh nghĩa. Thực tế họ không có lãnh địa, không có quân đội và không giữ quyền tư pháp. Ngay cả lộc điền cũng cấp phân tán ở nhiều nơi, tước lộc hết đời là phải khai báo để xét phong lại cho con cháu, và phong có rút bớt. Có thể nói đối với quý tộc,&amp;nbsp; hoàng đế&amp;nbsp; cho hưởng vinh hoa nhưng tìm mọi cách giám sát, hạn chế thực quyền không cho phép phát triển thành thế lực lớn. Gặp những lúc loạn lạc, nhà vua không thể không giao quyền cho các võ tướng, phải cho họ quyền hành rộng rãi và ban thưởng tước lộc hậu hĩnh. Những thứ sử đời Hán, Tiết độ sứ đời Đường thực chất là các lãnh chúa địa phương, nhiều khi cha truyền con nối nhưng về danh nghĩa vẫn phải coi là quan của triều đình.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Hoàng đế có thể hạn chế được các thế lực đủ sức nhòm ngó ngai vàng nhưng cũng không có thể tập trung mọi quyền hành trong cả nước. Đối với số làng xã quá lớn và quá phân tán, với số nhân dân&amp;nbsp; sống theo&amp;nbsp; làng họ, nhà vua không thể trực tiếp nắm chắc để vắt kiệt như các lãnh chúa đối với&amp;nbsp; lãnh địa nhỏ. Hoàng đế phải chịu bóc lột vừa phải, cố gắng duy trì cảnh an cư lạc nghiệp, không để dân đến nỗi xiêu tán. Ruộng đất về danh nghĩa là của vua, nhưng nhà vua phải chịu duy trì chế độ công điền thuộc làng xã, để cho làng xã quân&amp;nbsp; cấp, tự chia nhau cày cấy, để người dân cày ruộng làm nhiệm vụ nộp thuế, đi phu, đi lính, đóng góp cho nhà nước thay cho địa tô. Lệ làng-có khi trái phép vua-được chấp nhận&amp;nbsp; và vai trò của các bô lão, các bậc đàn anh trong làng-thổ hào- cũng được mặc nhiên thừa nhận. Muốn cho nông dân an cư tức là không bỏ làng đi nơi khác kiếm ăn thì cột chặt họ vào ruộng công, vào hộ tịch chính quán, không cho họ trốn nhiệm vụ đóng góp. Thổ hào cùng với lý hương chịu trách nhiệm với nhà nước về tình trạng "an cư lạc nghiêp" như vậy của địa phương. Chính sách của hoàng đế đối với làng xã nói chung có thể nói là nhân nhượng, cố giữ tiếng khoan huệ, nhân hậu, vừa phải hạn chế nhưng cũng lại phải tranh thủ đám thổ hào. Thổ hào ít có khả năng trành giành ngôi vua nhưng lại rất dễ chiếm đoạt ruộng công và giành giật, lôi kéo sức lao động của thần dân, tức là trực tiếp xâm phạm lợi ích của vua. Cấm chấp chiếm ruộng công, hạn điền, hạn nô chính là nhắm vào họ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Chỗ dựa đáng tin cậy của nhà vua chỉ có quan lại và kẻ sĩ. Với chế độ ruộng đất và các lực lượng xã hội như vậy, không ai quan tâm, không ai có khả năng cải tiến nền sản xuất, dầu là bằng tổ chức lao động hay bằng kỹ thuật. Vua quan không quản lý được; quý tộc không lãnh ấp riêng; nông dân với chế độ công điền quân cấp, không thể đầu tư tái sản xuất. Công điền cũng lại là cái biên giới tự nhiên ngăn cản địa chủ mở rộng ruộng đất tư hữu ở quy mô to lớn đáng kể.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Sản xuất nông nghiệp bị hãm trong tình trạng tự nhiên, thủ công nghiệp trong mức&amp;nbsp; cung ứng nhu cầu&amp;nbsp; thấp của dân dăm ba làng&amp;nbsp; xã lân cận, thương nghiệp trong mức chợ búa, không tạo thành nền kinh tế hàng hoá phát triển, không làm xuất hiện thành thị công thương nghiệp đủ phát triển để thành tư bản chủ nghĩa. Nền kinh tế như thế không đưa người dân ra khỏi cái nghèo truyền kiếp. Người dân nay có gặp lúc thái bình, làm ăn no đủ thì cũng lại yên vui trong cảnh trời đất nhỏ hẹp cua mình, họ vun vén để giữ yên nó chứ không ước được cái gì cao xa hơn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Chế độ chuyên chế tạo ra tình hình đó và tình hình đó là miếng đất thuận lợi nhất cho chế độ chuyên chế tồn tại.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Chế độ chuyên chế tồn tại dựa vào quyền vương hữu. Đó cũng là một hình thức sở hữu. Thế nhưng quyền sở hữu tất cả của chỉ một người như vậy chỉ có thể có hiệu lực với danh nghĩa nhà nước&amp;nbsp; và duy trì trong thực tế bằng uy quyền chính trị và bằng lừa gạt có tính tôn giáo. Với danh nghĩa thiên tử, hoàng đế độc quyền thu và phân phối tô thuế cả nước. Ngoài phần chi tiêu có tính chất công ích và chi dùng riêng cho nhà vua, tô thuế thành bổng lộc để nhà vua chia cho quý tộc và quan lại theo tước vị. Thế là cả xã hội có thu nhập định lượng. Nhân dân ít có khả năng mở rộng nguồn thu nhập. Quan lại, quý tộc hưởng bổng lộc định ngạch. Mỗi người đều có vị và và có phận. Nhà nho mong ước qua cách phân phối đó mà tạo ra cái "quân" cái "bình", tức là sự thăng bằng hợp lý trong xã hội. Mạnh tử nói: “Vua có một vạn thì (khanh đại phu) có một ngàn; khanh đại phu có một ngàn thì sĩ có một trăm. Như thế không phải là không nhiều". Trong xã hội chia ra nhiều bậc kẻ dưới&amp;nbsp; có 1/10 của người trên trực tiếp là quân bình. Quân bình trong quan niệm của Khổng Tử “Không lo ít mà lo không quân bình” là như vậy. Tất nhiên, tất cả các thế lực khác nhau đều muốn giành được nhiều hơn mức quân bình ấy. Thế nhưng không ai dám chống lại vì không ai có đủ lực lượng lượng để phá vỡ nó. Cái "quân bình” có lợi cho chế độ chuyên chế như vậy có một điều nghịch lý: người dân là kẻ bị hoàng đế áp bức bóc lột nhưng lại là đồng minh của hoàng đế. Nhà vua dùng công điền cột chặt người dân trong làng xã để họ làm nghĩa vụ&amp;nbsp; thần tử nhưng người dân lại cảm ơn vua cho họ ruộng đất. Nhà vua giữ gìn ruộng đất và thần dân để bảo vệ nguồn thu nhập tô thuế, không để lọt vào tay quý tộc, thổ hào thì người dân lại coi đó là bênh vực họ chống lại những người bóc lột trực tiếp - những người vì muốn mở rộng quyền lợi thế lực ngoài&amp;nbsp; phận nên bóc lột không định ngạch và nặng. Nông dân thích một ông vua chuyên chế như vậy hơn là các lãnh chúa cát cứ. Chế độ chuyên chế của hoàng đế Trung Quốc nhìn bề ngoài rất tập trung nhưng thực chất là rất phân tán, phân tán hơn cả chế độ lãnh chúa. Đó là một xã hội chia ra đẳng cấp theo danh vị và sống bằng danh vị. Sở hữu kinh tế tuỳ thuộc vào danh vị, không có ý nghĩa quyết định bằng chức vị, danh phận chính trị, xã hội. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nhìn Trung Quốc không thể chỉ nhìn đó là một quốc gia mênh mông, tổ chức thành châu quận, có triều đình và bộ máy quan lại tổ chức chu đáo đến tận các địa phương mà phải nhìn cả các làng xã bao gồm các họ. Không chỉ có một nhân vật kỳ lạ thiên tử tập trung hết mọi quyền hành trong tay, mà còn có cả những quan văn, số đông thì chỉ biết làm văn chương, cầm hạc, tiêu dao nhưng có những tể tướng bụng chứa nhiều mưu kế quỷ quyệt; có cả những quan võ trở thành quân phiệt xưng hùng xưng bá từng vùng. Và ở làng xã có những hào cường, liệt thân, những tên lại làm thầy cò xui nguyên dục bị. Tất cả những cái đó mới làm nên bộ mặt của xã hội chuyên chế vì là sản phẩm tất yếu của chế độ chuyên chế. Tư tưởng Nho gia và Pháp gia ra đời trên cơ sở chế độ chuyên chế đó và bảo vệ tích cực chế độc chuyên chế đó. Không phải tất cả những cái vừa nói đã có đủ khi Nho gia và Pháp gia ra đời. Nói cho đúng lúc đó ngay cả chế độ chuyên chế cũng chưa có, người tiêu biểu cho chế độ đó là hoàng đế cũng chưa ra đời. Thời Xuân&amp;nbsp; thu - Chiến Quốc, lúc chế độ "quốc, gia" nhà &lt;st1:place w:st="on"&gt;Chu&lt;/st1:place&gt; tan rã, lúc xuất hiện Ngũ bá, Thất hùng, điều đó mới chỉ là khả năng. Chính Pháp gia đã xây dựng nên chế độ chuyên chế của hoàng đế. Và lại chính là Nho gia, kẻ thù của nó đã hoàn thiện chế độ đó. Các hoàng đế nhà Hán, nhất là Hán Võ đế, đã tìm ra cách sắp xếp các lực lượng và tổ chức phân phối tạo ra thế bền vững, lâu dài, không những vì tranh thủ được dân đứng về phía hoàng đế chống lại mọi thế lực cát cứ mà quan trọng hơn là ngăn chặn không để phát sinh lực lượng đối lập đáng kể (lực lượng thành thị) để thủ tiêu chế độ đó. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Trung Quốc từ đời Ân, &lt;st1:place w:st="on"&gt;Chu&lt;/st1:place&gt; đã hình thành cục diện thống nhất. Từ bộ lạc đến liên minh bộ lạc, đến thành lập quốc gia nô lệ, nước Trung Quốc xưa đã dùng quan hệ họ hàng để cố kết các "quốc", "gia" trong vương triều do Đế hay Thiên tử - cũng là tộc trưởng - Đại tôn - đứng đầu. Đến thời Xuân thu - Chiến quốc cục diện thống nhất như vậy bị phá vỡ, phá vỡ vì sự sắp xếp theo lễ tôn tộc và phân phong không còn được các "quốc" "gia" tôn trọng; chiến tranh “kiêm tính”&lt;a href="file:///G:/My%20Documents/My%20Documents/Quach%20Hien%20My%20Document/Thay%20Kim%20Son/TDH-NhoPhapTinhdung-edit01.doc#_edn2" name="_ednref2" style="mso-endnote-id: edn2;" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;[2]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; nổ ra. Qua năm thế kỷ chiến tranh liên miên, cục diện thống nhất lại lập lại vào thời Tần, Hán, nhưng là với một vị hòang đế đứng đầu. Hoàng đế Tần Hán thay cho vương chế Ân, &lt;st1:place w:st="on"&gt;Chu&lt;/st1:place&gt;. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nho gia và Pháp gia đều bảo vệ truyền thống thống nhất. Nhưng Nho gia muốn khôi phục vương chế. Vương theo Nho gia, là một ông vua chung của cả thiên hạ, cai trị theo mệnh trời, dựa vào họ hàng, cố cựu, cai trị theo Lễ và bằng Đức. Thiên tử phong tước cho con cháu và người hiền năng tạo ra trật tự theo phân phong (thiên tử và các bậc chư hầu) thân sơ (quan hệ họ hàng) và đẳng cấp (quân tử, tiểu nhân tức là tầng lớp thống trị và dân lao động). Căn cứ vào sự sắp xếp như vậy mà mọi người có vị có phận; trong xã hội có trật tự, có sự quân bình và hoà mục. Mọi người tôn trọng ngôi vua chính thống, tôn trọng trật tự của phận vị, yên phận theo mệnh, thờ vua theo nghĩa, theo lễ với tình&amp;nbsp; cảm hiếu kính như con đối với cha mẹ. Nho gia chống hành động tranh giành, “tiếm việt”, tức là tìm cách kiếm giàu sang quá mệnh, vị. Điều đó chủ yếu là nhằm ngăn ngừa các vua chư hầu, các khanh, đại phu, tức là lớp quý tộc có phong ấp lúc đó. Nho gia cũng nhấn mạnh vua phải thương dân, dùng kẻ thiên tài, tôn trọng kẻ sĩ tức là đòi hỏi nhân nhượng với lực lượng làng xã, trước hết là từng lớp sĩ quân tử, đội hậu bị của tầng lớp quan lại. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Pháp gia ra đời trong giai đoạn thế lực lớp khanh đại phu chư hầu đời Chiến quốc đã mạnh, muốn giành nhau làm chủ cả thiên hạ. Ngôi vua ra đời sau cuộc chiến tranh thất hùng là hoàng đế. Danh hiệu hoàng đế tuy mới chính thức dùng từ Tần Thuỷ Hoàng nhưng quan niệm một ông vua kiểu hoàng đế thì đã có từ khi Thương Ưởng giúp Hiếu công triệt hạ thế lực quý tộc và vai trò của gia trưởng ở làng xã, hay chậm hơn một ít nữa là từ khi nước Tần thi hành chế độ quận huyện. Thương Ưởng chủ trương dùng lực lượng kinh tế và quân sự (phú, quốc, cường, binh) và giành lấy thiên hạ. Muốn làm cho nước Tần giàu mạnh, vua Tần tập trung được mọi lực lượng vào chiến tranh, Thương Ưởng triệt hạ uy thế của quý tộc, tách người dân ra khỏi sự kiềm chế của tộc trưởng, kha lão&lt;a href="file:///G:/My%20Documents/My%20Documents/Quach%20Hien%20My%20Document/Thay%20Kim%20Son/TDH-NhoPhapTinhdung-edit01.doc#_edn3" name="_ednref3" style="mso-endnote-id: edn3;" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;[3]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; ở làng xã làm cho mỗi người với vợ con ở thành hộ (cưỡng bức, tảo hôn và ra ở riêng) theo vua cày ruộng và đánh giặc (canh chiến) mà lập công. Có công thì có tước, có vị, có lộc. Vua nắm lấy mọi quyền hành, không chia cho họ hàng và người thân cận: vua dựa vào “vị”, giữ lấy "thế", nắm lấy "quyền" sinh sát, "thưởng phạt", quy định ý chí của mình thành "pháp độ" dùng "thuật" mà bắt mọi người ra sức thi hành, dùng bạo lực mà mở rộng quyền thế. Với dân vua không phải là cha mẹ mà là chúa, không đối xử bằng tình nghĩa, ân huệ mà bằng thưởng phạt cưỡng bức. Chỗ dựa của hoàng đế là quan lại là quân đội chứ không phải họ hàng người cố cựu. Có thể nói đó là hai quan niệm đối lập về ông vua. Tuy vậy nên chú ý là cả hai đều chủ trương chỉ một thiên tử toàn quyền trị thiên hạ. Một bên chủ trương “việc lễ nhạc, đánh dẹp do thiên tử quyết định” và “dân thường không được bàn bạc” (Nho) và một bên "giữ lấy thế" “không đưa quyền bính cho ai” (Pháp). Một bên coi dân là trẻ thơ (xích tử) không đủ nhân cách (Nho) và một bên coi dân là trâu ngựa không có nhân cách (Pháp). Cả hai đều đòi hỏi người dân trung thành, phục tùng, tôn trọng sự chuyên chế của thiên tử, dầu đó là ông chúa quyền thế hay ông cha được Trời uỷ nhiệm. Chỗ khác nhau chỉ là ở việc thực hiện quyền hành tổ chức sắp xếp các lực lượng, cách giải quyết quan hệ giữa các lực lượng. Đối tượng được lưu ý là họ hàng, người cố cựu tức quý tộc và làng xã bao gồm cả dân và những người đàn anh. Một bên nô dịch triệt để, không thừa nhận một sự chia sẽ quyền lực nào và một bên là hạn chế và nhân nhượng (định phận). &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Chỉ dựa vào quan lại và quân đội, không có một lực lượng xã hội làm chỗ dựa, trong điều kiện nền kinh tế chỉ là nông nghiệp phân tán, Hoàng đế nhà Tần giành được thiên hạ nhưng không thể duy trì được sự thống trị tham tàn trên thiên hạ quá rộng lớn. Quý tộc và làng xã có dịp là chống lại. Trong cuộc chiến tranh Hán Sở đánh Tần rồi giành nhau thiên hạ,Trương Lương đã hiểu ra điều đó. Theo kế hoạch của Trương Lương, Lưu Bang phong đất rộng rãi cho quý tộc chống Tần, đặt ba điều ước đơn giản thay cho các luật pháp phiền hà, khôi phục vị trí của “tam lão&lt;span style="color: red;"&gt;”&lt;a href="file:///G:/My%20Documents/My%20Documents/Quach%20Hien%20My%20Document/Thay%20Kim%20Son/TDH-NhoPhapTinhdung-edit01.doc#_edn4" name="_ednref4" style="mso-endnote-id: edn4;" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="color: red; font-size: 11pt;"&gt;[4]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt; ở làng xã và dùng cỗ&amp;nbsp; thái lao&lt;a href="file:///G:/My%20Documents/My%20Documents/Quach%20Hien%20My%20Document/Thay%20Kim%20Son/TDH-NhoPhapTinhdung-edit01.doc#_edn5" name="_ednref5" style="mso-endnote-id: edn5;" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;[5]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; tế Khổng Tử. Chính sách tranh thủ đám quý tộc lục quốc, nhân nhượng với làng xã, tôn trọng tầng lớp sĩ như vậy đã làm cho Lưu Bang, tuy thế lực yếu hơn Hạng Võ mà lại thắng Hạng Võ. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Chế độ chuyên chế của hoàng đế nhà Tần cực kỳ tàn bạo nhưng về mặt tiến hoá của lịch sử , so với Vương chế Ân, &lt;st1:place w:st="on"&gt;Chu&lt;/st1:place&gt; lại là một sự tiến bộ. Nó phá vỡ cơ sở công xã thị tộc để hoàn thành việc xây dựng quốc gia nô lệ làm hình thành đế chế. Nếu tiếp tục phát triển thì khi đế chế tan rã, sẽ hình thành chế độ phong kiến lãnh chúa, theo đúng con đường chính thường của lịch sử loài người. Nhà Hán đã chống Tần với lý do nhà Tần tham lam tàn bạo. Nhưng khi đã giành được thiên hạ, nó không từ bỏ những tham vọng của hoàng đế nhà Tần. Tiêu Hà, tướng quốc của Lưu Bang vẫn căn cứ vào luật pháp của nhà Tần để trị nước. Các quý tộc, công thần lúc đầu đều được phong tước, ruộng đất nhưng sau một thời gian ngắn, lần lượt bị diệt, chế độ châu quận lại được khôi phục. Chỗ khác nhau chỉ là chính sách nhân nhượng với làng xã và phát triển tầng lớp sĩ làm lực lượng xã hội bảo vệ ngôi hoàng đế. Làm như thế nhà Hán đã duy trì tàn tích công xã, tạo ra thế giằng co có tác dụng kìm hãm sự phân hoá, phân giải nên đế chế nhà Hán trở thành trường thọ. Đế chế kiểu nhà Hán là chỗ dừng lại của ba xu thế khác nhau: &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;- Hoàng đế tham vọng vô độ, nắm hết cả vào trong tay một thiên hạ quá lớn mà không đủ sức độc quyền khai thác để vơ vét. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;- Nhân dân trong làng-họ còn khá nguyên thuỷ chưa có nhu cầu nào hơn là được an cư lạc nghiệp trong khung cảnh sống nhỏ hẹp đó; &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;- Quý tộc và thổ hào tuy không kém tham tàn so với hoàng đế nhưng bị hạn chế từ hai phía nên không thể phát triển được. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Đó là mảnh đất hoãn xung cho các thế lực yếu, không thanh toán được lực lượng để phát triển. Các thế lực phân tán yếu nhưng hoàng đế cũng bất lực. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Chủ trương Nho Pháp tịnh dụng phản ảnh thực tế đó. Hán Võ đế đã biết lợi dụng cái thế đó và sử dụng cả Nho cả Pháp phục vụ cho quyền lợi của hoàng đế. Ngoài là nói "độc tôn Nho thuật" lên án Pháp gia, nhưng bên trong lặng lẽ dùng luật pháp theo tinh thần Pháp gia để trị nước. Theo Nho, đề cao nhân nghĩa, chống tham bạo cũng không phải là chọn cách cai trị nhân đạo hơn mà thực tế là vì yếu nên phải nhân nhượng và hơn thế, che dấu sự tàn bạo bằng lời nhân nghĩa giả dối. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;II. Tư tưởng Nho gia và Pháp gia phục vụ cho chính sách bành trướng thiên triều&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Chế độ chuyên chế muốn thiết lập một trật tự xã hội chặt chẽ và bền vững. Nó quy định cho mỗi người một phận, một vị, theo nhu cầu lợi ích của hoàng đế rồi vừa dùng pháp độ vừa dùng lễ vừa dùng giáo hoá để duy trì. Có vị là có danh. Căn cứ vào danh mà có quyền, có uy, có lợi. Lợi là lộc vua ban, thế nhưng đó chỉ là phần nhỏ, phần danh nghĩa. Phần quan trọng hơn là “bổng ngoại”, thu nhập của biếu xén siêu kinh tế dựa vào danh, vào uy, vào thủ đoạn chứ không chỉ theo phận. Mọi con đường phát triển khác đều cắt cụt chỉ chừa lại một lối thông thoáng: cầu danh, lập công, phục vụ hoàng đế trong bộ máy quan lại và quân sự. Đi học, thi đỗ, làm quan văn hay luyện tập võ nghệ cũng thi đỗ làm quan võ. Đó là con đường tiến thân, lập nghiệp. Chính xã hội sống bằng danh vị như vậy mới làm con người hiếu học và chỉ lo dùi mài kinh sử, không ham tìm tòi hiểu biết thế giới khách quan, không chuộng khoa học kỹ thuật, cường điệu tu dưỡng và lại không suy nghĩ nhiều về nhân cách. Tri thức hay đạo đức cũng chỉ là nhằm lọt vào cửa làm quan. Cũng chính xã hội như vậy mới đẻ ra thói bảo vệ danh vị, bảo vệ uy tín, và giành giật nó bằng mọi thủ đoạn. Nó cũng đẻ ra cả những hiện tượng quái gở: sính làm kẻ cả, thích có danh vị, kể cả bằng con đường mua quan bán tước và cả bằng thủ đoạn côn đồ. Không phải chỉ thần dân mới sống bằng danh vị, cả hoàng đế, người ban phát danh vị cũng sống bằng danh vị. Ông vua là người giàu nhất vì có cả thiên hạ. Thế nhưng uy quyền thực tế không phải có được từ cái sở hữu không thực tế đó mà từ ngôi vua, một thứ danh vị, được đảm bảo bằng sự lừa dối tôn giáo (thiên mệnh) bằng danh nghĩa chính quyền và bảo vệ bằng bạo lực quân sự và chính trị. Ôm lấy một thiên hạ quá lớn, ngoài khả năng tổ chức quản lý của một tên độc tài, hết giai đoạn đánh dẹp để cướp thiên hạ thiên tử chỉ cầu mong có được cảnh "bốn phương phẳng lặng, hai kinh vững vàng", chỉ mong êm ấm, ít xáo trộn để rủ áo hưởng thái bình. Muốn thế phải đảo lộn được uy danh, làm cho trong nước và ngoài nước tôn trọng ngôi vua. Sự đình đốn có khi không phải là điều đáng lo mà ngược lại có khi lại là cảnh thái bình đáng mừng. Tuy vậy làm sao&amp;nbsp; có được cảnh mọi người yên phận cho nhà vua thái bình. Tô thuế nhà vua đã thu hết, bổng lộc nhà vua ban phát cho quí tộc, quan lại và phần giành cho thổ hào vốn đạm bạc. Họ đâu chịu ngồi yên mà không giành giật thêm. Thế là thổ hào chấp chiếm cả ruộng công, bắt dân phục dịch vô độ. Biên thần, võ tướng cát cứ cắt xén phần nộp lên triều đình. Quan lại xà xẻo, ăn hối lộ, kiếm bổng hậu bù vào lộc bạc. Bọn sai nha xui nguyên dục bị, quấy rối để kiếm chác. Nông dân bị cột chặt vào làng họ, vào ruộng đất, bị áp bức bóc lột cùng cực, đã an phận cam chịu hết sức, đổi bằng mọi giá đắt để lấy cảnh an cư lạc nghiệp mà cũng không được. Chỉ cần hoặc là hào cường chiếm ruộng công, chiến tranh cát cứ, hoặc gặp cảnh kiện tụng là họ phải bỏ quê hương lang thang kiếm ăn.&amp;nbsp; Nếu lại gặp năm mất mùa hay chiến tranh cản trở đi lại&amp;nbsp; là hàng loạt cùng dân bị đẩy vào chỗ hết đường sống. Trong tình hình đó, nếu có người “đàn anh” hào kiệt, giỏi giang-có sức khỏe, có mưu trí, có can đảm- đứng ra tập hợp và lại có sông, hồ, núi, rừng, bãi rậm làm chỗ ẩn nấp thuận tiện là nổ ra “khởi nghĩa nông dân”. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Những cuộc khởi nghĩa nông dân như vậy thường bắt đầu bằng việc kết nghĩa anh em, đùm bọc, cưu mang, che chở cho nhau trong khi trốn tránh, rồi lớn lên thành những cánh cướp nhỏ và cuối cùng lập sơn trại, thuỷ trại thành những đội quân thổ phỉ, đánh phá các địa phương, có khi chống cả quân đội triều đình. Những cuộc khởi nghĩa như vậy nổ ra khá sớm- từ đời Hán- và nổ ra rất nhiều, tính có đến hàng mấy ngàn, hầu như không ngớt, không nơi này thì nơi khác. Khẩu hiệu của các cuộc khởi nghĩa đó thường phản ánh tư tưởng: bình quân chủ nghĩa, mong ước thái bình của nông dân, nhưng không nêu ra yêu cầu ruộng đất. Đối tượng đấu tranh của các cuộc khởi nghĩa vẫn chỉ là hào cường, quan lại địa phương. Tuy có lúc phát triển đến quy mô cực rộng rãi, giương cả ngọn cờ "đại thiên hành hoá", tức là không thừa nhận triều đại đang cầm quyền thì cũng chỉ đòi hỏi một vị Hoàng đế sáng suốt, nhân từ, giữ cho họ việc quân cấp công điền và cuộc sống làng họ yên ổn chứ không nhằm thay đổi chế độ chuyên chế. Điều quan trọng là trong những cuộc khởi nghĩa quy mô rộng lớn như vậy, khẩu hiệu chính trị thường do đám “đàn anh” biết lợi dụng tình thế, lôi kéo nông dân đề ra chứ không phải là do chính nông dân đề ra. Những cuộc khởi nghĩa nông dân như vậy tuy có nhiều và gây ra đảo lộn trong xã hội nhưng chưa hẳn đã có những tác dụng tích cực đối với lịch sử như Mao Trạch Đông gán cho nó.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Khởi nghĩa nông dân là dịp cho các võ tướng đem quân ra ngoài trấn nhậm cướp bóc và lập công. Thế là cường hào quan lại bóc lột đẩy đến nông dân khởi nghĩa và nông dân khởi nghĩa đẩy đến quân phiệt cát cứ. Đất nước luôn luôn có mặt hào cường, thổ phỉ và quân phiệt. Cả ba gây ra cảnh rối loạn của đất nước, cảnh khổ cực của nông dân và cũng uy hiếp cả ngôi vua. Chế độ chuyên chế không có cách gì khắc phục vòng luẩn quẩn đó. Hoàng đế chỉ có thể dùng cái ăn uy hiếp bắt mọi người tôn trọng ngôi vua, bảo vệ danh nghĩa và uy thế của ngôi vua mà duy trì quyền áp bức bóc lột. Một mặt nhà vua dùng ân huệ để liên kết đám quân lại, dùng vinh hoa đó mua chuộc đám quý tộc, hào trưởng. Thế là dùng ân dùng đức. Mặt khác trừng phạt cực nặng những ai dám coi thường thiên mệnh, thiên chức, uy quyền nhà vua. Thế là ra uy. Đối với dân Hoàng đế cũng dùng ân- uy: cái uy thường trực làm họ thành quen sợ phép nước và cái ân làm họ xúc động khi gặp cảnh cùng khốn quá hay khi gặp những dịp vui của nhà vua, hoàng đế giảm thuế, miễn thuế hay phát chẩn cứu tế. Đó là cách dùng thuật bảo vệ uy thế và duy trì tình trạng giằng co giữa các thế lực.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Xâm lược nước láng giềng là cách kiếm thêm lợi, nhưng chủ yếu là để tăng thêm uy thế. Đánh là cướp bóc mà cũng là để đòi thêm cống nạp. Nhưng đánh cũng là để ra oai, tỏ ra còn đủ sức trừng phạt những ai lăm le, chống đối. Cho nên nhiều khi đánh là để mua danh. Sự thuần phục của chư hầu- nhiều khi chỉ là về danh nghĩa- cũng tăng thêm uy thế đối nội và đối ngoại, cứu vớt được thế suy sụp. Đó là con đường “lấy ngoài yên trong” của hoàng đế. Xâm lược cũng là con đường lập công của võ tướng biên thần. Nói chung thì hoàng đế thường quý trọng quan văn hơn quan võ, những kẻ chăn dân- theo dõi, giữ trật tự, đôn đốc tô thuế, bắt phu, bắt lính- tức là những công việc có ý nghĩa sinh tử của ngôi vua, không tốn nhiều bổng lộc, không có khả năng cạnh tranh đáng kể tất nhiên thành chỗ dựa đáng tin cậy. Quan võ bình thường chỉ là một loại hầu cận nhưng quan võ lại có thể lập công đột xuất. Pháp luật đã quy định không có quân công thì không được phong hầu. Đối với quan võ đánh dẹp là cơ hội để cướp bóc, để làm giàu, và cũng là cơ hội lập chiến công mà giành tước cao, thưởng hậu. Cả một đám quý tộc, quan lại đều tham lam, đều bị kìm hãm, đều muốn giành danh vị, lợi lộc, uy quyền nhưng không dám tham vọng dòm ngó ngôi vua nên đều lợi dụng tham vọng của hoàng đế để cầu công. Dẹp loạn, xâm lược là dịp lập công béo bở nhất. Vua cần uy danh gặp văn võ tham công tạo ra tính hiếu chiến. Mâu thuẫn nội bộ chuyển thành mâu thuẫn với bên ngoài.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Khả năng gây chiến như thế lại nhờ cơ sở kinh tế- xã hội của chế độ chuyên chế mà dễ dàng thành chiến tranh thực tế. Với chế độ chuyên chế một mặt là lãnh thổ quốc gia thống nhất và mặt khác làng xã thành đơn vị cơ sở tổ chức chặt chẽ. Nhà vua có thuận lợi trong việc trưng binh, thu lương, huy động dân phu. Vốn sẵn có một đội quân thường trực đông, lúc có chiến tranh, giao cho quan lại địa phương bắt thêm phu, lính ở làng xã không khó khăn như điều động nhân lực của các lãnh chúa. Triều đình lại có kho lẫm sẵn ở các đầu mối giao thông, trưng lương ở các địa phương, vận lương qua các địa phương không gặp cản trở&amp;nbsp; như qua các lãnh ấp thuộc các lãnh chúa phong kiến. Nhân dân đều không tán thành chiến tranh nhưng sống phân tán, cô lập ra từng làng xã, lại quen cam chịu làm nghĩa vụ với vua nên không thành sức mạnh cản trở có hiệu quả. Chế độ chuyên chế không những dễ gây ra tham vọng cho vua quan mà lại tạo ra điều kiện để tiến hành chiến tranh. Thế là với một nước lớn, đông dân, nằm giữa nhiều nước láng giềng nhỏ yếu hơn, mỗi một triều đại vừa lên là đã xâm lược, mà lúc suy yếu lại cũng xâm lược. Lúc đầu sung sức, nó xâm lược để bắt các nước láng giềng thừa nhận “thiên mệnh” thậm chí là ra oai trước để&amp;nbsp; đảm bảo cho con cháu; lúc suy yếu nó đánh để xác nhận uy quyền, đề cao uy tín, cảnh cáo các thế lực dám khinh nhờn, chống đối nó ở bên trong hay bên ngoài. Chiến tranh xâm lược trở thành một thói quen, có khi là chủ động, có khi là bị động, có khi là do hoàng đế “nổi giận”, có khi là do biên thần gây sự, xúc xiểm, có khi là vì ngoài, có khi là vì trong. Đánh để cướp bóc, đánh để trả thù, đánh để vớt vát uy tín.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Sùng bái bạo lực, sùng bái chiến tranh là Pháp gia. Học thuyết của họ đề xướng nguyên tắc trọng lợi chứ không trọng nghĩa, chuộng sức mạnh phú quốc cường binh mà cướp lấy thiên hạ chứ không chuộng đức. Họ chủ trương làm cho dân ngu, biết sợ, nghe theo mệnh lệnh, tuân lời quan lại, ra trận thì dũng cảm nhưng ở với nhau thì nhút nhát, không dám tranh giành. Xã hội tổ chức thành nhóm hộ (bảo) năm nhà hay mười nhà, giám sát nhau chặt chẽ, biến thành một khối, một công cụ mạnh, chỉ biết chờ lệnh hoàng đế cày ruộng đánh giặc. Xã hội canh chiến (cày ruộng đánh giặc)với những người dân bị làm cho ngu muội, bị quản chế chặt chẽ, chỉ biết ăn no đánh khoẻ, tức là một xã hội quân sự hoá, đó là nước Tần mà Thương Ưởng đã tổ chức làm vốn cho sự hùng cường, sự hưng thịnh dẫn đến đế chế Tần Thuỷ Hoàng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nền tảng của xã hội canh chiến là con người “tự vị”, là những vị hoàng đế chuyên đoán độc tài, là quan hệ mua bán giữa hoàng đế và thần dân. Bản tính con người, theo Pháp gia, không phải là vốn thiện, có xu hướng vươn đến cái thiện như lời Khổng Mạnh ; nó cũng không phải là “vị ngã” chỉ lo giữ gìn sinh mệnh và lạc thú của thân mình từ đó mà có thái độ xa lánh đi đến phi chính trị, phi xã hội như Đạo gia. “Tự vị” cũng là vì mình, mưu cầu hạnh phúc cho riêng mình nhưng hạnh phúc là ăn no mặc đẹp, là giàu sang không cần đạo đức, không cần cái vui cái đẹp tinh thần. Bản tính tự vị của con người, như cách Pháp gia hiểu, là thói vị kỷ, là xu hướng đòi thoả mãn những dục vọng tầm thường theo bản năng của con người trong cuộc sống còn dã man, chưa có đòi hỏi văn hoá nhưng lại sợ phép nước, gắn bó với vua – hay là quây lại thành bầy cho họ biết vua quan – chứ không phi xã hội, phi chính trị .&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Vua chuyên đoán ý thức đầy đủ mình là chủ đất nước và thần dân, có quyền hành vô hạn, biết lợi dụng “thế”, “vị”, tức là ngôi vua của mình và tính “tự vị”&amp;nbsp; của thần dân, quy định ý muốn thành “pháp độ” dùng thưởng hậu phạt nặng để kích thích, đưa thần dân thực hiện ý chí của mình làm cho mọi hoạt động của xã hội rút lại chỉ còn là canh chiến để phú cường, mở rộng quyền lực.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Giữa vua và dân là quan hệ chủ tớ, là quan hệ mua bán, thuê mướn “vua bán quan tước, tôi bán tài năng”, còn dân thì theo pháp độ mà nhận thưởng hay lãnh phạt. Hình phạt có mục đích khủng bố “tội nhẹ mà phạt nặng, thì không ai dám phạm tội nặng”. Vua cần làm cho dân sợ mà khép vào kỷ luật chứ không cần dân mến dân thương. Theo Pháp gia thì tình nghĩa, ân đức không những là hỏng việc trị nước mà còn làm hỏng cả con người. Lòng từ&amp;nbsp; ái của bà mẹ&amp;nbsp; chỉ làm con hư, sự nghiêm khắc của ông bố mới làm con&amp;nbsp; ngoan&amp;nbsp; ngoãn. Nổi bật trong tinh thần của Pháp gia là tính vô nhân đạo, là tinh thần bài văn hoá. Pháp gia coi con người là súc vật, là công cụ, và tìm mọi cách để biến con người thành súc vật, thành công cụ. Nước Tần tổ chức theo Pháp gia kiếm cớ gây chiến với tất cả mọi nước, đối xử với các nước láng giềng bằng những thủ đoạn lừa dối trơ tráo nhất (xem các truyện Trương Nghi, Phạm Thư trong &lt;i&gt;Sử ký &lt;/i&gt;) bằng những thái độ hống hách láo xược nhất &amp;nbsp;xem các truyện đòi&amp;nbsp; ngọc bích nước Triệu, đòi Thái tử Đan sang Tần…)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Trung Quốc từ đời Ân, &lt;st1:place w:st="on"&gt;Chu&lt;/st1:place&gt; đã quen cách đi chiếm đất rồi sai người đồng tông mang dân đến xây thành lập quốc, làm phên dậu cho thiên tử - đại tông. Chính sách di dân và đồng hoá đó được Tần áp dụng quy mô lớn bằng cách đưa người vào ở chung với Hung nô, ở chung với Bách Việt ngoài Ngũ lĩnh. Từ đời Hán chính sách đó càng được áp dụng liên tục. Từ đời Tần Trung Quốc đã trở thành một đế chế rất lớn. Về sau đời Hán, đời Đường, đời Minh đế chế còn lớn hơn. Tham vọng của hoàng đế từ Tần Thuỷ hoàng – hoàng đế số một – cũng càng ngày càng lớn hơn. Thế nhưng trong lịch sử Trung Quốc, tư tưởng Pháp gia chỉ được đề cao dưới triều nhà Tần. Các đời sau đều “độc tôn Nho thuật”, ít ra là trong phạm vi chính trị.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Khi Pháp gia ra đời, Nho gia đã thấy bộ mặt kẻ thù ngay từ&amp;nbsp; khi còn trứng nước. Khổng Tử và Mạnh Tử, hai tổ sư Nho gia, đều sống trước Hàn Phi tử, đều đã chống tinh thần của Pháp gia, và chống ở những điều căn bản nhất. Nho gia lấy “nghĩa” chống “lợi”, lấy đức hoá, văn hiến “chống canh chiến”, lấy “đức trị” “lễ trị” chống hình, chính, pháp trị, lấy mệnh phận chống lực. Khổng Tử và nhất là Mạnh Tử chống chiến tranh một cách quyết liệt. Tinh thần đó cũng là tinh thần của các nhà Nho đời sau thường can ngăn vua “cùng binh độc vũ”. Khuyên vua dùng đức thay cho hình phạt, dùng văn đức thay cho chiến tranh đối với lân bang. Điều đó làm cho người ta dễ có ý kiến sai lầm tưởng như Nho gia không phục vụ đắc lực cho chủ nghĩa bành trướng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Xây dựng hệ thống lý luận trên cơ sở vương quốc nô lệ chủng tộc Ân Chu là giai đoạn một bộ tộc chủ thể dùng sức mạnh chinh phục các bộ tộc chung quanh, biến thành chư hầu, di dân đến đồng hoá, bằng cách đó mở rộng đất nuớc, Nho gia có quan niệm về ngôi “thiên tử” có “thiên mệnh” được Trời giao cho cai quản cả “thiên hạ”. Đó là cơ sở của trật tự xã hội và cũng là cơ sở của uy quyền thiên tử.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Thiên hạ là đất đai của Trời, là&amp;nbsp; lãnh thổ nhưng lại không có biên giới. Thiên hạ có nhiều địa vực, với dân cư có trình độ văn minh khác nhau. Văn minh nhất là vùng Hoa hạ, quốc gia của thiên tử, nơi thánh nhân – cũng chính là thiên tử – bắt chước Trời mà định ra lễ&amp;nbsp; nhạc văn hiến. Xung quanh Hoa hạ là di địch, dã man chưa được giáo hoá. Từ xa xưa người ta đã hình dung thiên hạ thành Ngũ phục, bốn vòng đất đồng tâm quanh Hoa hạ. Phân biệt Hoa di là phân biệt giữa các nước, các địa vực có biên giới, nhưng di địch ở ngoài Trung thổ – vùng Hoa hạ - chứ không phải ở ngoài thiên hạ. Thiên hạ tuy nhiều nước nhưng phải thống nhất, và thống nhất theo lễ giáo Hoa hạ là nơi trời đã chọn thánh nhân làm thiên tử ; giao cho trách nhiệm giáo hoá tứ di. Cho nên nếu thiên tử làm cho tứ di thần phục triều cống – người ta gọi như thế là đức hoá của thiên tử lan xa, là “tứ di mến đức theo về” – làm cho thiên hạ mở rộng phạm vi thống nhất thì đó là bằng chứng để nói thiên tử trị vì có thánh đức. Như thế không chỉ là biểu hiện việc thiên tử làm tròn chức trách của Trời, được Trời ủng hộ. Nói cách khác thiên tử về danh nghĩa là chủ cả những vùng đất đai chưa nằm trong lãnh thổ của mình. Và ai không chống lại Trời thì phải nhận rằng thiên tử chinh phục đồng hoá là gia ân giáo hoá cho nước mình. Trong thiên hạ càng ngày càng mở rộng hình thành một trật tự theo hình ảnh gia đình: cha anh chỉ huy con em, nước chia ra nước lớn, nước nhỏ ; nước nhỏ có nghĩa vụ phải theo nước lớn như em theo anh, và tất cả đều phải nghe theo thiên tử, ông vua làm cha, làm anh các vua khác. Thiên tử có quyền vô hạn không phải vì nắm sở hữu toàn thiên hạ mà vì có thiên chức linh thiêng. Chỉ có thiên tử mới trực tiếp được nhận thiên mệnh. Các vua khác đều là chư hầu chỉ được nhận mệnh của&amp;nbsp; thiên tử, người đại diện duy nhất của Trời. Vì là con trưởng được nhận thiên mệnh, nên chỉ thiên tử mới có quyền tế Trời, Đất, thần núi, thần sông. Thiên tử không chỉ là người cầm đầu về chính trị, về quân sự, về kinh tế, về tôn giáo. Thiên tử còn là người có thánh đức, có trách nhiệm truyền bá giáo hoá. Ý kiến của thiên tử là chân lý. Cho nên chỉ có thiên tử mới có quyền định ra lễ nhạc, chỉ thiên tử mới là người trọng tài cầm quyền xét xử và thưởng phạt không chỉ thần dân trong nước mà còn cả các nước trong thiên hạ, thưởng&amp;nbsp; phạt với tư cách là vua, là cha, là thầy : chỉ thiên tử mới có&amp;nbsp; quyền chinh tru. Chinh tru là cất quân đánh nuớc khác để hỏi tội, để trừng trị. Vì là người thay mặt Trời, có trách nhiệm giáo hoá, cho nên không phải chỉ khi có lỗi với thiên tử mới bị hỏi tội. Nếu nước kia “vô đạo” con cướp ngôi cha, tôi cướp ngôi vua, vợ cướp ngôi chồng hay tỏ ra không kính trọng Trời…thiên tử cũng có trách nhiệm vì Đạo, Nghĩa mà cất quân chinh phạt.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Cho nên về lý thuyết thì Nho gia chủ trương dùng đức để cảm hoá, kịch liệt lên án chiến tranh, kể cả chiến tranh giành giật lẫn nhau, chiến tranh chống thiên tử và chiến tranh xâm lược. Thế nhưng mặt&amp;nbsp; khác khi chủ trương một vị thiên tử uy quyền vô hạn, cầm quyền thưởng phạt, độc quyền nắm giữ quân đội, dùng vũ lực và bắt mọi người – kể cả dân trong nước và tứ di, tức là các nước láng giềng- phải theo mệnh, tuyệt đối không được trái ý thiên tử ; đối với thiên tử họ chỉ có thể có một thái độ là trủng nghĩa, biết ơn phúc tùng như con đối với cha mẹ, thì kết quả tất nhiên chỉ có thể là bênh vực mọi hành động xâm lược.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Cho nên không chỉ có Pháp gia mới làm cho thiên triều thành bành trướng xâm lược. Bằng lý thuyết chuộng võ lực, biện chính mọi sự tàn bạo, mọi sự dối trá, mọi ý đồ xâm lược, Pháp gia chuẩn bị và thực hiện chiến tranh xâm lược.&amp;nbsp; Nhưng chính Nho gia lại cung cấp danh nghĩa, tăng thêm lòng tin làm cho hoàng đế không chỉ là tham lam vô độ mà còn thấy bao giờ mình cũng có lý, cũng có quyền gây chiến tranh xâm lược.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Pháp gia và Nho gia đề ra đời trên cơ sở kinh tế – xã hội của chế độ chuyên chế Trung Quốc. Cả hai học thuyết bỏ sung cho nhau, kết hợp với&amp;nbsp; nhau và tạo cho chủ nghĩa bành trướng Trung Quốc – chủ nghĩa bành trướng thiên triều- những đặc trưng mang dấu ấn của chế độ chuyên chế đó. Ta có thể thấy chủ nghĩa bành trướng thiên triều Đại Hán có mấy đặc điểm.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;1. Hiếu chiến, hống hách và ảo tưởng&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Thiên triều là một chế độ độc tài tham lam vô độ đến mức hạn chế mọi thế lực, không giành quyền lợi kinh tế đáng kể cho một lực lượng nào làm cơ sở&amp;nbsp; xã hội cho chế độ. Đó là sự thống trị của một họ, thậm chí chỉ là của một người trên một đất nước rộng lớn luôn luôn ly tán, loạn lạc. Đó là một nền thống trị mỏng manh nhưng lại rất hiếu chiến, đặt biệt là lúc yếu cũng lại gây chiến. Nhiều tham vọng tất nhiên là cái bệnh chung của bất cứ giai cấp thống trị nào thế nhưng ông vua chuyên chế Trung Quốc khác với tất cả ở chỗ ảo tưởng: ảo tưởng về thiên chức, ảo tưởng về sự lớn mạnh, ảo tưởng lẽ phải thuộc về mình. Dẫn đến điều đó là quan niệm về thiên chức của thiên tử chứ không phải là về phẩm chất ưu việt của một dân tộc. Hoàng đế tuy có tự hào về lễ văn của vùng Hoa hạ, nhưng điều đó cũng do thiên tử được Trời phú dữ riêng, bắt chước Trời mà có. Trong người Hán không truyền bá tư tưởng về ưu thế của cả dân tộc. Với ảo tưởng về thiên chức, hoàng đế dễ thấy bị xúc phạm khi không được các nước nhỏ phục tùng, càng yếu thì càng dễ phát khùng. Vừa thấy mình lớn mạnh, vừa thấy mình phải lẽ, vừa thấy mình riêng được Trời phù hộ làm cha anh người khác, nên xử sự hống hách. ít có tính toán lợi hại thực tế, dễ hành động một cách phiêu lưu cầu may.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;2. Nguỵ thiện&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Chủ nghĩa bành trướng Đại Hán hình thành từ trước, nhất là từ đời Tần nhưng từ đời Hán về sau mới thành xu hướng ổn định. Chủ nghĩa bành trướng từ Hán về sau-tức là sau khi tìm ra phương hướng Nho Pháp tịnh dụng-không trắng trợn như đời Tần. Khi chinh phạt các nước láng giềng bao giờ cũng là “lễ tiền binh hậu”, bao giờ hoàng đế cũng tuyên xưng không có tham vọng đất đai và thần dân, thậm chí còn dè bĩu “đất cằn cỗi”, “dân khó bảo”, hoàng đế không thèm ; chinh phạt chẳng qua là bất đắc dĩ vì đạo lý, vì mục đích giáo hoá, vì mục đích cứu vớt. Lừa dối nguỵ thiện thành một nét đặc trưng. Cướp phá, chém giết, phá hoại văn hoá, đồng hoá đó là một chính sách bành trướng rất tàn bạo.&amp;nbsp; Nhưng sự tàn bạo bao giờ cũng được nguỵ trang bằng&amp;nbsp;&amp;nbsp; những lời lẽ nhân nghĩa, đạo lý. Trơ tráo nhất là tấm lòng từ thiện chỉ muốn “kẻ có tội” hối hận, đầu hàng ngay để khỏi phải dùng đến khí giới vì hoàng đế vốn nhân ái không nỡ nhìn thấy cảnh tàn phá giết chóc.&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Chế độ chuyên chế vốn yếu. Sự tồn tại của nó về bản chất là dựa vào sự lừa dối, dựa vào thủ đoạn thâm hiểm. Càng yếu lại càng mong dùng cách đe doạ, sự lừa dối nguỵ thiện mà thắng người.&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;3.- Trọng danh hơn thực&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Bắt thêm một nước thần phục không phải bao giờ cũng mang lại lợi ích thực tế cho thiên triều. Ta không nói đến nhân dân hai nước hoàn toàn bị thiệt hại nặng khi có chiến tranh xâm lược như vậy. Ngay cả với hoàng đế Trung Quốc, chiến tranh làm tốn công tốn của, lại làm mạnh lên thế lực của võ tướng, quý tộc, và khi chiến thắng, không trực tiếp quản lý khai thác được đất đai nên cũng chỉ thu được món tuế cống không phải là nhiều. Nhiều khi hoàng đế chỉ thu được cái danh suông : Được một nước chịu tiếng là bề tôi thiên triều. Thế nhưng vì là thiên triều, hoàng đế Trung Quốc không chấp nhận ai đứng ngang hàng. Thiên tử có thái độ kẻ cả không chỉ với các nước như Lào, Thái Lan, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên, Hung Nô, những nước láng giềng, về danh nghĩa, phải tự nhận là phiên bang, thiên triều từ xưa theo lệ phong vương, đối xử như chư hầu ; tuy một số trong đó đã nhiều phen đánh cho thiên triều thua liểng xiểng. Ngay cả các nước phương Tây như Anh, Pháp, ngay từ khi mới tiếp xúc đã đánh bại, đã làm nhục thiên triều bao chuyến, lại chưa bao giờ là chư hầu cũng chỉ được thiên tử coi là Tổng đốc nước Anh, Tổng đốc nước Pháp và công khai đối xử như Di Địch. Thiên triều không bao giờ chịu cảnh bị khinh thường đến mức để các nước láng giềng độc lập, không nghe theo mệnh lệnh của mình. Để buộc các nước đó chịu phận đàn em, có khi thiên triều sẵn sàng làm ông anh đối xử rộng rãi, biết quà cáp cho em – những ông em bất trị – khá hậu hĩnh. Trường hợp nhà Tống đối với Khiết đan, nhà Thanh đối với vua Quang Trung là như vậy. Chịu nhận là đàn em thì đâu có ngỗ nghịch hay vòi vĩnh một chút thiên triều cũng ngơ cho. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Chế độ chuyên chế đó sống bằng uy tín chính trị. Nó xâm lược để bảo vệ danh hơn là giành lợi thực. Thói quen muốn làm bề trên cũng dẫn đến sự quan tâm, suy tính về danh nghĩa hơn là tính toán thực tế. Điều đó cũng thường thành nguyên nhân gây ra hành động phiêu lưu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Đáng ngạc nhiên không phải là xu hướng bành trướng ở giai cấp thống trị ở một nước rộng lớn như Trung Quốc mà đáng ngạc nhiên là tâm lý bành trướng có cả trong nhân dân Trung Quốc. Bành trướng Đại Hán là dựa vào thiên chức thiên tử chứ không phải dựa vào sự ưu việt của dân tộc. Vì thánh đức của thiên tử chứ không phải vì vinh quang của dân tộc. Người dân Trung Quốc sống dưới chế độ chuyên chế, trong tổ chức xã hội quân sự hóa, có cuộc sống thấp kém nhất, nghèo đói, ngu dốt và vô quyền. Có chiến tranh lại phải làm thêm nghĩa vụ đi phu nộp thuế, đi lính, mang thêm chết chóc và nghèo đói. Sống lâu đời trong cảnh bi đát đó, họ trở thành cần cù, chịu khó đến nhẫn nhục, lầm lỳ, cam chịu. Thế nhưng không phải họ bất bình vì bị lôi kéo vào chiến tranh xâm lược mà nhiều khi lại có tâm lý say sưa chia sẻ cái hống hách, kẻ cả của chính kẻ áp bức mình. Tâm lý lạ lùng đó tồn tại cả trong những người Hoa Kiều vì bị áp bức bóc lột làm cho phá sản phải bỏ quê hương lưu lạc, kiếm ăn ở tận nước khác bằng những nghề hèn mọn như bán thuốc, bán phở….&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Cái thân phận thần dân tử đệ, cái liên minh tự nhiên lâu đời giữa hoàng đế và dân chống các lực lượng phân tán, đạo lý sống trung nghĩa đã che lấp quan hệ thực giữa vua và dân. Không gọi là nô lệ mà gọi là xích tử, cũng như không gọi là đầy tớ mà gọi là gia nhân (người nhà). Họ thấy mình dự phần cao sang của ông chủ, thậm chí vì thế mà khoe khoang tự hào còn mong cả lợi dụng uy thế, danh nghĩa của ông chủ để ra oai, bắt nạt đàn em.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Xâm lược, bành trướng vốn gắn liền với chuyên chế, với điều kiện quốc gia thống nhất rộng lớn. Tư tưởng Pháp gia đầu tiên tạo ra cục diện đó nhưng nó không có khả năng giữ chuyên chế và thống nhất được lâu dài. Sự kết hợp Nho Pháp mới duy trì được những cái đó, có khi là mong manh, có khi chỉ là hình thức nhưng dai dẳng, khó phá vỡ. Tư tưởng Pháp gia làm cho tính hiếu chiến lộ rõ tàn bạo. Sự kết hợp Nho Pháp mới làm cho nó có bộ mặt giả dối để đánh lừa. Kết hợp Nho Pháp mới là cơ sở tư tưởng của chủ nghĩa bành trướng và điều đó được xác lập từ đời Hán. Sự kết hợp lạ lùng giữa hai hệ tư tưởng đối lập như vậy phản ảnh sự kết hợp cũng rất lạ lùng giữa sự tập trung chuyên chế với sự phân tán của làng xã, sự kết hợp lạ lùng&amp;nbsp; giữa tên độc tài là hoàng đế với người dân cùng khổ là vô quyền. Sự kết hợp như thế tồn tại trên cơ sở liên minh giữa hai lực lượng đều yêu cầu chống lại sự uy hiếp của lực lượng thứ ba: quý tộc và thổ hào theo xu thế tự nhiên tự nhiên hướng đến chế độ lãnh chúa.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Sự kết hợp đó tạo ra một thế giằng co lâu dài. Ổn định thống nhất chỉ là bề ngoài, chỉ là khéo che đậy, nhưng mâu thuẫn sâu sắc. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nhưng hợp chất nào cũng có khe hở, có khả năng bị phá vỡ liên kết. Đó chính là chỗ cần phát hiện, khai thác để phá vỡ sự chuyên chế và chủ nghĩa bành trướng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;III. Đề cao tinh thần Pháp gia để hiện đại hóa quá khứ và hiện tại&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nho gia và Pháp gia là hai anh em, con đẻ của chế độ chuyên chế Trung Quốc. Tuy cả hai đều được hoàng đế cưng chiều, tịnh dụng mỗi bên một cách, nhưng giống như cảnh con cái tranh quyền đoạt lợi trong nhiều nhà, hai anh em Nho Pháp xung khắc gay gắt. Mở đầu xung đột là thời kỳ Chiến Quốc đến Tần Hán. Cuộc tranh luận trùng với thời điểm vương chế Ân Chu nhường chỗ cho chế độ hoàng đế Tần Hán. Hoàng đế Tần Hán nối tiếp nhau giành được thiên hạ. Sau khi đế chế thành lập vấn đề đặt ra cho nó là giữ vững sự thống nhất thiên hạ, củng cố và phát triển uy quyền hoàng đế, tức là củng cố chế độ chuyên chế và tiếp tục bành trướng. Tranh luận Nho Pháp biểu hiện sự lựa chọn một ý thức hệ thích hợp với nhu cầu đó của đế chế. Bách gia tranh minh kết thúc ở kết luận Nho Pháp tịnh dụng của Hán Võ đế. Tịnh dụng không phải để bất phân thắng phụ, dung hòa, chấp nhận nhau mà là Nho gia được tuyên bố độc tôn, công khai thống trị, còn Pháp gia thành học thuyết ngự dụng, bí truyền. Thực chất nội dung tranh chấp là độc tài tuyệt đối hay là nhân nhượng một mức độ nhất định với làng xã, ưu đãi, tin cậy, đối xử có lễ độ chứ không phải khinh miệt, nô dịch quan lại và đẳng cấp sĩ, nói tóm lại là làm thế nào bảo vệ chế độ chuyên chế có hiệu quả hơn. Từ khi đế chế kiểu nhà Hán ổn định, Nho gia trở thành học thuyết thống trị, Pháp gia tuy là đồ ngự dụng, nhưng bên ngoài ở vào cảnh tội phạm, thành cái đích cho các nhà nho suốt hai mươi thế kỉ công kích mạt sát mà không bao giờ phản kích lại.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Cho đến sau khi nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa ra đời, năm 1957 một phong trào mang tên: “Trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng” làm sống dậy không khí học thuật thời Chiến Quốc. Khắp nơi tranh luận về rất nhiều vấn đề chính trị và học thuật-theo cách nhìn của những người theo Mao thì học thuật cũng là chính trị. Tiếp theo đó là phong trào chống phái hữu, cũng tức là trừng trị những người đã đua tiếng, khác với giọng chính thống. Rồi phong trào chống xét lại, và hơn mười năm sau, sau đại cách mạng văn hóa vô sản, vấn đề Nho Pháp nổi bật lên.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Trong chiến dịch “phê Lâm phê Khổng” những kẻ thù của Mao được gán cho cái nhãn hiệu là Nho, với tội trạng là âm mưu phục hồi chủ nghĩa tư bản, là bảo thủ, là phản cách mạng. Ngày xưa cuộc tranh luận Nho Pháp không chỉ tốn nhiều thì giờ, nhiều nước bọt, nhiều thẻ tre mà còn tốn khá nhiều máu. Tần Thủy Hoàng theo đề nghị của Pháp gia đã “đốt sách chôn Nho”. Pháp lệnh thi hành triệt để, có hiệu quả đến mức mấy chục năm sau khó khăn lắm nhà Hán mới tìm được người còn nhớ, đọc cho chép lại các kinh điển Nho gia. Còn ở Trung Quốc ngày nay, những người bị phe Mao ghép tội theo Nho bị đấu tố, bị đưa đi cải tạo và bị tiêu diệt. Con số người bị nạn gấp hàng trăm lần thời Tần Thủy Hoàng nhưng Mao Trạch Đông cho thế vẫn còn là ít.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tôi muốn nhấn mạnh sự giống nhau giữa hai hoàn cảnh đặt vấn đề và cũng giống nhau trong nội dung vấn đề tranh luận nữa. Đặc điểm của lịch sử Trung Quốc là những thời đại lịch sử kéo rất dài thường là nhân tuần, thay đổi dần, không có đột biến cách mạng. Thời Tần Hán và thời cận hiện đại&amp;nbsp; là hai thời điểm có chuyển biến mạnh nhất. Ở hai thời điểm đó rõ ràng xuất hiện nhu cầu tổng kết quá khứ, tìm đường đi cho lịch sử hướng đến tương lai.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Trước kia trên cơ sở tồn tại khách quan của làng họ và cục diện thống nhất, thời Tần Hán đã phải giải quyết quan hệ giữa tập trung và phân tán theo hướng nhân nhượng làng-họ, duy trì tàn dư&amp;nbsp; công xã để chống lại xu hướng lãnh chúa, hàng ngày dễ nảy nở trực tiếp uy hiếp sự tập trung chuyên chế của hoàng đế và nuôi dưỡng xu hướng bành trướng, mở rộng thiên hạ do chế độ chuyên chế đẻ ra. Cách giải quyết của Hán Võ đế đã thành khuôn vàng thước ngọc cho mọi triều đại từ nhà Hán đến nhà Thanh.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Cuối đời Thanh mâu thuẫn xã hội đã cực kỳ trầm trọng. Mâu thuẫn dân tộc Hán-Mãn, mâu thuẫn giữa Trung Quốc và các đế quốc phương Tây lại càng làm cho tình hình càng rối loạn hơn. Sự thắng lợi của Đảng cộng sản Trung Quốc dẫn đến việc thành lập nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa là một bước ngoặt vĩ đại trong lịch sử Trung Quốc. Thắng lợi của Đảng cộng sản Trung Quốc năm 1949 đã giải quyết cùng một lúc các mâu thuẫn do lịch sử để lại. Trong sự hoạt động của mình, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã tiếp tục nhiệm vụ bỏ dở của phong trào nông dân Thái Bình Thiên Quốc, nhiệm vụ bỏ dở của phong trào dân tộc chống đế quốc. Từ Vạn lí trường chinh, theo sự lãnh đạo của Mao Trạch Đông, Đảng cộng sản Trung Quốc đã học tập và phát triển kinh nghiệm khởi nghĩa xây dựng căn cứ và tiến hành chiến tranh nông dân, huy động và tổ chức quân chủ lực là nông dân để giải quyết các vấn đề đó. Về sau khi thắng lợi, vấn để đặt ra là tìm con đường cụ thể xây dựng đất nước hướng đến tương lai.&amp;nbsp; Cứ nhìn những vấn đề được đem ra thảo luận và các phong trào được phát động, ta cũng có thể thấy được nội dung phương hướng được lựa chọn là gì. Sau khi tiến hành cải cách ruộng đất, cải tạo công thương nghiệp và phong trào hợp tác hóa nông nghiệp , tam phản, ngũ phản, chống phái hữu, đại nhảy vọt, toàn dân làm gang thép, xây dựng công xã , đại cách mạng văn hóa vô sản, bốn hiện đại hóa với các chủ trương học tập Lôi Phong, hạ phóng, xây dựng công xã kiểu Đại Trại, xí nghiệp kiểu Đại Khánh và các cuộc tranh luận về quan hệ sản xuất, về vô sản chuyên chính, về “một phân đôi”, về chống dùng vật chất kích thích….Quán xuyến tất cả là việc học tập tư tưởng Mao Trạch Đông. Việc tranh luận Nho Pháp được đặt ra trong bối cảnh như vậy, và hướng giải quyết của nó, theo tinh thần&amp;nbsp; “cổ vi kim dụng” , có ý nghĩa nhìn lại quá khứ, lựa chọn một giải pháp cho tương lai.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nội dung của tất cả những việc vừa kể trên chỉ là:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;- Tăng cường chuyên chế đến mức tập trung tất cả quyền hành vào chỉ một người; hạn chế đến tiêu diệt mọi thế lực đối lập dẫu là cá nhân, tổ chức quần chúng, tổ chức Đảng hay thể chế của nhà nước…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;- Tổ chức công xã thành đơn vị cơ sở phổ biến ; cải tạo xí nghiệp, trường học – các tổ chức có tính chất thành thị-theo mẫu công xã, nhất thể hóa thành xã hội quân sự hóa, một thứ xã hội canh chiến.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;- Cải tạo mọi tầng lớp thành nông dân. Các loại dân thành thị dầu là tư sản, trí thức hay là công nhân công nghiệp đều phải học tập nông dân, học tập quân đội, học tập “giáo sư chân đất”, lấy bần cố nông làm Thầy, biến tất cả thành những người giống như nông dân, gắn bó với công xã, tuyệt đối cảm ơn, sùng tín, nghe lệnh lãnh tụ, hết sức lao động, thắt lưng buộc bụng hy sinh cho nhà nước chuyên chế.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;- Cả nước võ trang, toàn dân luyện tập quân sự, mọi sinh hoạt quân sự hóa. Cả nước thành một trại lính chuẩn bị chiến tranh. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Đề cao Pháp gia thực chất là tăng cường chuyên chế và phát triển chủ nghĩa bành trướng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nông dân khởi nghĩa đã thắng lợi. Đại ca đã lên ngôi hoàng đế. Rút kinh nghiệm “chính quyền từ mũi súng”, đại ca muốn dùng mũi súng trong tay nông dân mà mở rộng chính quyền của hoàng đế ra cả thiên hạ. Và thiên hạ vào thời hiện đại, với tri thức địa lý đã mở rộng, ngũ phục đã lan đến năm châu bốn bể, nếu không phải là rộng hơn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Những người theo Mao nói tìm ra ở Pháp gia tinh thần cách mạng , tức là không nửa đường dừng bước, không thủ cựu, dám nghĩ dám làm, dám thay đổi. Đó chỉ là giả nhân, giả nghĩa theo thủ đoạn “ngoại Nho” của hoàng đế mà thôi. Còn phần “nội Pháp” thì họ muốn tìm ở đó tinh thần cực quyền, tinh thần vũ lực, hiếu chiến và coi dân là công cụ. Không phải chỉ có đối với tư tưởng Pháp gia, cả đối với tư tưởng Mác-Lênin, Mao Trách Đông cũng chẳng phải chỉ tìm ở đó lý thuyết mâu thuẫn, đấu tranh giai cấp, vô sản chuyên chính và quan hệ sản xuất (tập thể hóa, quốc hữu hóa tư liệu sản xuất) đó sao? Cái họ thích ở chủ nghĩa Mác, chủ nghĩa Cộng sản không phải là lý luận xây dựng xã hội tiền tiến, tự do, hạnh phúc , dân chủ, nhân đạo cao, mà chỉ là phương pháp củng cố được chuyên chính hiệu quả hơn, thu sản phẩm lao động của dân được dễ dàng hơn và được nhiều hơn để chuẩn bị chiến tranh làm cho Trung Quốc thành siêu cường. Tư tưởng Mao Trạch Đông cũng được biểu đạt bằng những thuật ngữ Mácxít như mâu thuẫn, biện chứng pháp, đấu tranh giai cấp….nhưng không phải dựa vào một cơ sở khoa học, một phương pháp luận khoa học nào mà là lựa chọn, lấy bỏ trong tất cả mớ lý luận hỗn tạp xưa&amp;nbsp; và nay, đông và tây theo một lập trường, đúng những quan điểm củng cố chuyên chế (với nhãn hiệu vô sản chuyên chính) và phát triển&amp;nbsp; bành trướng (với nhãn hiệu làm cách mạng thế giới).&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Rõ ràng một xu hướng phục tích nhưng không phải phục tích tư bản chủ nghĩa. Sau cách mạng thành công, nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa đã tiến hành nhiều hoạt động cải tạo và xây dựng với tốc độ đáng phấn khởi. Những hoạt động đó có ý nghĩa cách mạng, có lợi cho nhân dân Trung Quốc và chuẩn bị điều kiện cho Trung Quốc xây dựng chủ nghĩa xã hội. Vấn đề được đặc biệt nhấn mạnh và cũng là kết quả đã thu được là làm hình thành quan hệ sản xuất mới. Thế nhưng sự thay đổi đó, tự thân nó, trong điều kiện của nền sản xuất thấp kém và trình độ văn hóa và xã hội lạc hậu của Trung Quốc chỉ đang là đứng trước ngã ba đường: Trung Quốc có khả năng phát triển lên chủ nghĩa xã hội, cũng có khả năng hướng sang chủ nghĩa tư bản hay nằm ỳ ở phong kiến. Cả một nông thôn bao la với số nông dân khổng lồ đang nằm trong tình trạng lạc hậu đe dọa níu sự phát triển lại. Mặt khác, ở một số điểm, những cải cách nói trên lại làm cho xã hội Trung Quốc giống chế độ chuyên chế xưa hơn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Trong quan hệ sản xuất mới, tư liệu sản xuất được tập thể hóa, quốc hữu hóa, người ta thấy gắn với chế độ vương hữu hơn chế độ tư hữu tư sản. Người nông dân thấy ở việc tập thể hóa nông nghiệp hình ảnh chế độ công điền, hợp với lí tưởng quân bình mà họ ôm ấp xưa nay. Trong một xã hội công nông binh mà các tổ chức phi nông thôn cũng đều công xã hóa, như Mao Trạch Đông đã muốn làm triệt để như vậy, người dân sẽ thấy mình sống trong làng xã phổ biến hơn, rất hợp với tư tưởng ghét thành thị, ghét tư sản, ghét trí thức, ghét mọi cái xa lạ họ. Về mặt chính quyền,cũng lại là bộ máy quan liêu, đội quân thường trực và trên cùng cũng lại là một người cầm lái vĩ đại, anh minh, thần thánh, chẳng khác thiên tử. Do đặc điểm lịch sử, kinh tế và&amp;nbsp; xã hội&amp;nbsp; của Trung Quốc, chủ nghĩa tư bản tuy đã&amp;nbsp; phát triển nhưng chỉ tập trung ở vùng ven biển và các thành phố lớn. Quan hệ tư sản chưa thành phổ biến để sự phục tích hướng vào đó. Mao đã xây dựng chính quyền mới không khác sau các cuộc khởi nghĩa nông dân thắng lợi xưa kia: những người có mặt ở tụ nghĩa đường chia nhau cầm quyền thiên hạ trong đó đại ca lên ngôi hoàng đế. Mao đã lập một tân trào cũng có hai ban văn võ (phái quân sự, phái hành chánh) cũng có xung đột phe phái, xung khắc giữa địa phương và trung ương và cuối cùng lại xuất hiện cả thái tử và hoàng hậu nữa. Cho nên nếu như đối với các nước láng giềng tân trào này có nảy ra tham vọng thiên triều thì cũng chỉ là việc tự nhiên: ngựa đi theo đường cũ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Người nông dân được cách mạng giải phóng lại tiếp tục sống trong một môi trường đã được cải tạo thành ra quen thuộc, tư tưởng lại không được cải tạo theo hướng xã hội chủ nghĩa chân chính. Họ được lãnh tụ đưa lại ruộng đất giúp họ trả thù phú nông, địa chủ, hàng ngàn đời áp bức bóc lột và làm nhục họ, lại đưa họ lên làm gương, làm mẫu, làm Thầy để cải tạo dân thành thị là những người họ vẫn kỳ thị, thỏa mãn được lòng ghét kẻ giầu sang, ghét trí thức, trả thù cái thành thị vừa phức tạp vừa kiêu hãnh khó hiểu. Với cuộc sống cô lập vì cột chặt vào công xã, với thói quen sống đói rách, ít đòi hỏi tự do, hạnh phúc, văn hóa, họ dễ thỏa mãn và cam chịu. Thỏa mãn vì những cái họ có được hưởng, thỏa mãn vì ơn nghĩa, thỏa mãn vì ít đòi hỏi. Họ chỉ phải lao động nhiều, đóng góp nhiều, bị ràng buộc hơn, nhưng những cái đó đối với họ cũng đã thành quen. Trước cách mạng họ còn khổ hơn. Họ sẵn sàng tin tưởng ở lãnh tụ, cũng do thói quen của nông dân, từ lâu đã được đồng nhất với Thánh nhân: nhân ái, sáng suốt và linh thiêng. Giữa một bên là Hoàng đế và một bên là lê dân-xích tử, những người được đưa vào bộ máy Đảng, chính quyền, quân đội cũng đã có sẵn những mẫu mực, những con đường để bước theo: quan, lại, thổ hào, quân phiệt và kẻ sĩ. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Trong tình hình thực tế đã đi đến như vậy, thật không có gì lạ lùng vấn đề con đường phát triển được đưa ra bàn lại, xuất hiện dưới dạng tranh luận Nho-Pháp.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Con đường Mao Trạch Đông lựa chọn đã đưa Trung Quốc quay lại với các triều đại phong kiến, nhưng Mao thiết tha muốn Trung Quốc thành một cường quốc của thế giới hiện đại, dè bỉu sự nghiệp tầm thường của Tần Thủy Hoàng, Hán Võ đế, Đường Thái Tông. Những người chống Mao, bị Mao coi là Nho cũng vậy. Họ có thừa nhiệt tình, quyết tâm, không ngại san bằng mọi trở lực và học được không ít những kinh nghiệm thế giới trong vấn đề hiện đại hóa. Nhắm mục đích đó những nhà lãnh đạo Bắc Kinh đã cố gắng giải quyết vấn đề vốn, vấn đề kỹ thuật, vấn đề chuyên gia, không ngần ngại dùng cả những biện pháp phản động, nhục nhã như bắt tay với các nước đế quốc, quan hệ với các chế độ phản động để đạt mục đích. Quan niệm một nước hiện đại, cường quốc hiện đại của họ là có nền công nghiệp hiện đại,có nền nông nghiệp hiện đại, có nền kỹ thuật hiện đại, có nền quốc phòng hiện đại-bốn cái hiện đại theo tứ tự này hay thứ tự khác. Nói cách khác bốn hiện đại cũng là phú cường, phú cường dựa trên sản xuất hiện đại, với khoa học kỹ thuật hiện đại. Nước Trung Hoa phú cường hiện đại mà họ định xây dựng cũng theo chế độ xã hội chủ nghĩa, và tính đến sự sốt ruột đại nhảy vọt của Mao Trạch Đông của những năm 50 thì còn muốn nó là cộng sản chủ nghĩa trước cả Liên Xô nữa. Có lẽ cũng không nên nghĩ rằng họ nói như vậy hoàn toàn chỉ là để lừa dối. Nhưng có phần chắc là chưa bao giờ những người lãnh đạo Bắc Kinh cả Mao và những người kế tục Mao, hiểu đúng thực chất xã hội xã hội chủ nghĩa cả. Trong xã hội xã hội chủ nghĩa hay Cộng sản chủ nghĩa của Mao chưa bao giờ quan tâm đến chủ nghĩa nhân đạo, đến chủ nghĩa dân chủ, đến tự do hạnh phúc của con người, đến nền văn hoá phát triển, đến lợi ích quốc tế, lợi ích các dân tộc bình đẳng. Thiếu một cơ chế xã hội dân chủ, một nền văn hóa nhân đạo chủ nghĩa, một cường quốc hiện đại như vậy- đâu có thực hiện được- cũng chưa thể coi là dân chứ chưa nói đến xã hội chủ nghĩa hay cộng sản. Việc đề cao tinh thần Pháp gia của những người lãnh đạo Bắc Kinh cho ta thấy khuynh hướng hạn chế thêm nữa những quyền dân chủ đã quá ít ỏi, bóp nghẹt hơn nữa những đòi hỏi nhân đạo chủ nghĩa vốn đã quá nghèo nàn trong xã hội Trung Quốc. Cho nên nếu có giải quyết được mọi vấn đề mà họ đặt ra để thực hiện được bốn hiện đại hóa thì nước Trung Hoa đó đi theo hướng chuyên chế và bành trướng, tức là phát xít hóa.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Lịch sử thật là bướng bỉnh. Hơn hai mươi thế kỉ đã trôi qua mà khi giải quyết phương hướng cho tương lai thực tế lại quay lại vấn đề Nho hay Pháp, và cũng có thể cả Nho, Pháp, Đạo- một cái thế chân vạc vững vàng xưa nay trong lịch sử Trung Quốc. Sự luẩn quẩn như vậy bắt chúng ta phải nghĩ đến một cái gì đó thuộc về phần sâu xa nhất trong quy luật phát triển của xã hội Trung Quốc, của lịch sử Trung Quốc, choi phối lâu dài sự phát triển của Trung Quốc.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Có thể rồi đây vấn đề Nho Pháp không đặt ra một cách lố bịch như phong trào “phê Lâm phê Khổng” nữa. Mao Trạch Đông và tư tưởng Mao Trạch Đông cĩng có thể bị lên án, đem ra phê phán kịch liệt. Nước Trung Hoa có thể thành cường quốc hiện đại. Nhưng cường quốc hiện đại, để theo hướng phát xít đó, có tránh khỏi những nét rất Tầu? Và để đối phó với cái hiểm họa mà nó sẽ gây ra cho cả loài người, và trước tiên cho nước Việt Nam, không may quá gần gũi lại án ngữ ngay cửa ngõ bành trướng của họ, mọi người nên tìm trong bộ mặt hiện đại của nó cái bản chất mang dấu ấn sâu sắc của quá khứ?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 144.0pt; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Kết luận&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 180.0pt; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Giữa một thời đại mà tất cả các dòng thác cách mạng đang đổ về một hướng, lôi kéo mọi thế lực không cưỡng lại được, thì con đường Trung Quốc thật độc đáo. Mọi người hướng về dân chủ thì Trung Quốc tăng cường chuyên chế, mọi người tìm kiếm hòa bình thì Trung Quốc gây chiến, mọi người đổ xô vào kinh tế, khoa học kỹ thuật thì Trung Quốc dốc sức vào chiến tranh, mọi người đang hướng &amp;nbsp;vào tương lai tìm lời giải đáp thì Trung Quốc quay về quá khứ. Trong hoạt động quân sự Mao Trạch Đông muốn chọn một cách đi độc đáo, hơn thế lại muốn cả thế giới coi đó là duy nhất đúng, muốn cả thế giới đi theo con đường của mình. Kết quả là dẫn Trung Quốc đến một chế độ quân sự hóa cực tàn bạo, một chủ nghĩa bành trướng thật phiêu lưu, tàn bạo, phiêu lưu đặc biệt Tầu. Quá khứ đang định hướng sự phát triển của Trung Quốc hiện đại. Dân tộc Trung Hoa có một nền văn minh lâu đời một quá khứ vĩ đại. Nó&amp;nbsp; làm vinh quang cho cả dân tộc . Thế nhưng nó cũng là cây cổ thụ thân to, gốc bền, rễ và cành của nó trùm lên cả thời hiện tại; nó cũng là một gánh nặng cho sự phát triển của Trung Quốc hiện đại. Đối với mọi người suy nghĩ lành mạnh con đường của Mao, cách làm, cách nghĩ của những người theo Mao thật phi lí, khó hiểu, tưởng như không thể nào có thực. Nhiều người vì vậy trong một thời gian dài đã không tin có thể là như vậy. Thế nhưng đó lại là thực tế kéo được hàng mấy trăm triệu con người đi theo, ngày nay thành một sức mạnh hung bạo chống cách mạng. Không tìm được bản chất của hiện tượng đó thì không cải tạo được nó, không giải được cái lí của cái phi lí thì không làm chủ khắc phục được nó.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Rõ ràng là không thể bỏ qua cái đặc thù của Trung Quốc, tất nhiên làm vậy không phải theo hướng cường điệu cái đặc thù để đối lập đi đến phủ nhận cái phổ biến, phủ nhận quy luật chung của lịch sử loài người, phủ nhận tính chân lý của chủ nghĩa Mác và kinh nghiệm của phong trào công nhân các nước, biện hộ cho những mưu mô xảo trá, dựa vào tính đặc thù để biện hộ con đường dân tộc chủ nghĩa tư sản. Tìm hiểu nét đặc thù Trung Quốc chỉ là để, và nhất định sẽ giúp ta, hiểu cái phổ biến cụ thể hơn, hành động có kết quả hơn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Vấn đề Nho Pháp là một chứng tích cho ta đi tìm cái đặc thù như vậy. Tôi đã không bàn nội dung và giá trị của hai học thuyết đó, không bàn chiến dịch “phê Lâm phê Khổng” mà chỉ nhấn mạnh cách đặt vấn đề và hướng giải quyết vấn đề như vậy có ý nghĩa lịch sử bộc lộ một cái gì cố hữu rất quen thuộc của Trung Quốc.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Lịch sử lâu dài đã rèn luyện cho giai cấp thống trị từ vua, quan, quân phiệt, thổ hào đến nha lại những thủ đoạn, những thói quen, những lý thuyết để thống trị. Tư tưởng Nho gia và Pháp gia , biện pháp Nho pháp tịnh dụng chính là tổng kết lý luận của nhóm thống trị cao nhất. Hướng tịnh dụng Nho và Pháp đã cung cấp cho các thế hệ người cầm quyền trong lịch sử cho đến cả ngày nay hướng để sắp xếp, xử lí với các lực lượng, cách quan niệm chức trách, làm hình thành những mưu đồ, những tham vọng, những cách đối phó với thực tế. Theo dấu vết đó ta có thể tìm được cái tham, cái phi lý, cái thâm hiểm đang chi phối cách tính toán của những người theo chủ nghĩa bành trướng đại Hán hiện tại.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nhưng lịch sử cũng lại rèn luyện cho nhân dân sống dưới ách thống trị như vậy những mánh khóe để đối phó với các biện pháp thống trị trên. Cách đối phó thường là “dùng gậy ông đập lưng ông”. Ở đây hầu như chỉ thấy Nho mà không thấy Pháp. Nhưng không nên quan niệm Nho và Pháp hoàn toàn đối lập, cô lập, không nên quan niệm chỉ có bộ hai Nho Pháp. Đằng sau hệ tư tưởng còn có một cơ sơ kinh tế-xã hội, một cơ chế chính trị xã hội còn có sức tác động mạnh hơn là hệ tư tưởng, là tàn dư của hệ tư tưởng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tìm hiểu những điều đó có sự tương ứng giữa những cái đó, chúng tôi nghĩ có thể cung cấp được những dữ kiện khoa học giúp ta hiểu xu hướng của nước Trung Hoa ngày nay, góp phần vào việc tìm hướng đối phó bằng hành động thực tế chống nguy cơ bành trướng Đại Hán.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6pt; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: 11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Huế 07/05/1979&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 6.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 6.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 15px;"&gt;&lt;b&gt;Nguồn: Bài này được in trong cuốn &lt;i&gt;Trần Đình Hượu tuyển tập (tập 1) , &lt;/i&gt;NXB Giáo Dục,2007, tr.689-713. Tuy nhiên bản &amp;nbsp;in &lt;i&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/i&gt;trong cuốn sách trên là bản không đầy đủ, đã bị lược bỏ đi nhiều đoạn nhạy cảm. Bản đầy đủ đã được trang talawas đăng, nhưng hiện giờ tôi không còn tìm được link cũ của nó. Bản trên blog này (cũng chính là bản đã đăng trên talawas) là do học trò của GS Trần Đình Hượu nhờ tôi đánh máy và chú thích hộ một vài chỗ trong bài viết. Đây là bản hoàn chỉnh, đánh máy đúng theo bản gốc của GS Trần Đình Hượu.&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="mso-element: endnote-list;"&gt;&lt;hr align="left" size="1" width="33%" /&gt;&lt;div id="edn1" style="mso-element: endnote;"&gt;&lt;div class="MsoEndnoteText"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;a href="file:///G:/My%20Documents/My%20Documents/Quach%20Hien%20My%20Document/Thay%20Kim%20Son/TDH-NhoPhapTinhdung-edit01.doc#_ednref1" name="_edn1" style="mso-endnote-id: edn1;" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;[1]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; Trong bản gốc, tác giả đánh máy là “tĩnh dụng”. Thực ra từ này là “tịnh dụng”. Theo chúng tôi, từ này tác giả phát âm theo thổ ngữ của người xứ Nghệ, vì vậy chúng tôi mạo muội sửa lại cho đúng âm đọc. (&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;Tất cả chú thích trong bài đều của người đánh máy&lt;/b&gt;)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="edn2" style="mso-element: endnote;"&gt;&lt;div class="MsoEndnoteText"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;a href="file:///G:/My%20Documents/My%20Documents/Quach%20Hien%20My%20Document/Thay%20Kim%20Son/TDH-NhoPhapTinhdung-edit01.doc#_ednref2" name="_edn2" style="mso-endnote-id: edn2;" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;[2]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; &lt;span lang="DE"&gt;Chiến tranh “kiêm tính”: Chữ dùng của Mặc Tử trong thiên “Thiên chí hạ”, để chỉ việc chiến tranh thôn tính đất đai &lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="edn3" style="mso-element: endnote;"&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;a href="file:///G:/My%20Documents/My%20Documents/Quach%20Hien%20My%20Document/Thay%20Kim%20Son/TDH-NhoPhapTinhdung-edit01.doc#_ednref3" name="_edn3" style="mso-endnote-id: edn3;" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;[3]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Kha lão&lt;/i&gt;: Từ để tôn xưng những người cao tuổi tôn quý ở trong làng xã &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="edn4" style="mso-element: endnote;"&gt;&lt;div class="MsoEndnoteText"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;a href="file:///G:/My%20Documents/My%20Documents/Quach%20Hien%20My%20Document/Thay%20Kim%20Son/TDH-NhoPhapTinhdung-edit01.doc#_ednref4" name="_edn4" style="mso-endnote-id: edn4;" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;[4]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Tam lão&lt;/i&gt;: Thời xưa mỗi làng cử ra một người từ 50 tuổi trở lên có đức hạnh, nắm giữ việc giáo hóa dân chúng ở trong làng gọi là “tam lão”. Như nước Ngụy thời Chiến quốc có “tam lão”, nước Tần thì đặt ra chức “hương tam lão”,&amp;nbsp; đến đời Hán thì lại thêm “huyện tam lão”, đến thời Đông Hán còn có “quận tam lão”, và “quốc tam lão”….&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="edn5" style="mso-element: endnote;"&gt;&lt;div class="MsoEndnoteText"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;a href="file:///G:/My%20Documents/My%20Documents/Quach%20Hien%20My%20Document/Thay%20Kim%20Son/TDH-NhoPhapTinhdung-edit01.doc#_ednref5" name="_edn5" style="mso-endnote-id: edn5;" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;[5]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; Cỗ &lt;i&gt;thái lao&lt;/i&gt;: Cỗ hiến sinh dùng thịt của ba loài vật là:&amp;nbsp; ngưu (bò), dương (dê), thỉ (lợn)&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-300148788702638796?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/300148788702638796/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/05/nho-phap-tinh-dung1-va-con-uong-banh.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/300148788702638796'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/300148788702638796'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/05/nho-phap-tinh-dung1-va-con-uong-banh.html' title='Nho Pháp tịnh dụng[1] và con đường bành trướng thiên triều'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-7070167227850213202</id><published>2011-05-29T05:20:00.008+07:00</published><updated>2011-06-10T01:15:47.659+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sử học'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sách'/><title type='text'>Cổ sử (3): Tư liệu và công trình nghiên cứu của người nước ngoài  về Việt Nam (đã được dịch sang tiếng Việt)</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nhớ được cuốn nào thì tôi sẽ liệt kê cuốn đó không theo một trật tự nhất định. À, nếu có thì hình như là theo thứ tự giảm dần về mặt thời gian xuất bản. Tuy nhiên vì đây là liệt kê theo sức đọc của cá nhân tôi nên có thể danh sách sẽ không đầy đủ. Trong danh mục dưới đây một vài cuốn sẽ có kèm link bản dịch trên mạng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Phần tư liệu&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&amp;nbsp;1. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Tuyển tập tư liệu phương Tây&lt;/i&gt;, (nhóm dịch do PGS.TS Nguyễn Thừa Hỷ chủ trì), NXB Hà Nội, 2010. Cuốn sách là một công trình khảo dịch công phu những tư liệu của người Phương Tây viết về Đàng Ngoài từ thế kỷ XVII cho đến năm 1945 từ nhiều thể loại: thư, nhật ký, hồi ký, những ghi chép dạng du ký, các bản ghi nhớ, các bài báo…. của các giáo sĩ, thủy thủ, nhà du hành, thương nhân, các sĩ quan (giai đoạn đầu Pháp thuộc). Có người trong số họ chỉ từng một lần đặt chân đến Đàng Ngoài, có người đi lướt qua nó, &amp;nbsp;nhưng cũng có người lại gắn bó với xứ sở này trong một thời gian dài. Điều đáng tiếc vì đây là một cuốn sách thuộc “Dự án sách 1000 năm Thăng Long Hà Nội” nên những tư liệu được chọn dịch chỉ liên quan đến Đàng Ngoài, phần liên quan đến Đàng Trong không được nhắc đến. Cuốn sách bắt đầu từ &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Bản tường trình về xứ&lt;/i&gt; &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Đàng Ngoài của cha Baldinotti- &lt;/i&gt;một tư liệu được xem là sớm nhất của phương Tây ghi chép về Việt Nam (đọc bản dịch khác của tư liệu này&lt;a href="http://www.dunglac.org/index.php?m=module3&amp;amp;v=chapter&amp;amp;ib=77&amp;amp;ict=622"&gt; tại đây&lt;/a&gt;) và kết thúc bằng &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Hà Nội lớn&lt;/i&gt; (năm 1942) của Pineau (một kiến trúc sư thuộc Sở Quy hoạch đô thị Trung ương)&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;.&lt;/i&gt; &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Tuyển tập tư liệu phương Tây&lt;/i&gt; có thể được xem như một tư liệu đối sánh với những ghi chép trong sử Nho gia của Việt Nam giai đoạn từ thế kỷ XVII trở đi. Có rất nhiều chuyện không được ghi chép trong sử chính thống của nhà Nho nhưng lại có thể tìm thấy trong một lá thư của một giáo sĩ người Bồ Đào Nha hay trong nhật ký của một thủy thủ người Hà Lan (những công cuộc buôn bán, trao đổi hàng hóa, tiền tệ, cống vật…vân vân)….Những mô tả tỉ mỉ về đời sống chốn dân gian, sự xuất hiện của người nước ngoài tại Kẻ Chợ, những cuộc tiếp xúc giữa quan lại người Việt với người phương Tây cho thấy một cuộc sống hoàn toàn sôi động trong xã hội Kẻ Chợ lúc bấy giờ, điều mà người ta không tìm thấy trong các bộ sử chữ Hán ở Việt Nam. Trong tập tài liệu này có hai tư liệu mà tôi quan tâm nhất chính là &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Mô tả vương quốc Đàng Ngoài &lt;/i&gt;của Samuel Baron và &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Lịch sử tự nhiên, dân sự, và chính trị xứ Đàng Ngoài &lt;/i&gt;&amp;nbsp;của Richard. &amp;nbsp;Cha của Samuel Baron vốn là đại diện cho công ty Đông Ấn Hà Lan tại Kẻ Chợ. Bản thân Samuel Baron sau này cũng làm việc cho công ty Đông Ấn Anh tại đây, ông từng có một thời gian dài sống ở Đàng Ngoài nên những ghi chép của ông có cơ sở để tin cậy. Một điểm đáng chú ý khác là Samuel Baron không viết về Đàng Ngoài dưới dạng du ký như nhiều nhà du hành hoặc thương buôn phương Tây khác. Đàng Ngoài dưới con mắt của Samuel Baron không phải là một vùng đất ông lướt qua trong một chuyến đi mà những miêu tả tỉ mỉ về xứ sở này với sự phân chia các chương mục rất rõ ràng, đưa ra cả những số liệu cụ thể giống như một công trình khảo sát của một nhà dân tộc chí cho thấy ông rất am hiểu vùng đất này. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;2. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Tư liệu các công ty Đông Ấn Hà Lan và Anh&amp;nbsp; về Kẻ Chợ - Đàng Ngoài thế kỷ XVII&lt;/i&gt; (TS Hoàng Anh Tuấn biên soạn), NXB Hà Nội 2010. Không cần mô tả lôi thôi rắc rối, mời các bác trực tiếp nghe TS Hoàng Anh Tuấn nói về cuốn sách này &lt;a href="http://nhilinhblog.blogspot.com/2011/01/tai-sao.html"&gt;tại đây&lt;/a&gt;. Một lưu ý nữa là bác nào quan tâm đến kinh tế Việt Nam thế kỷ XVII thì nên đọc cuốn này vì ở phần Phụ lục tác giả có đưa kèm những nghiên cứu của mình về mậu dịch tơ lụa, mậu dịch kim tiền, xuất khẩu gốm sứ ở Đàng Ngoài giai đoạn này với những số liệu rất cụ thể.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;3. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Văn hóa tín ngưỡng và thực hành tôn giáo người Việt&lt;/i&gt; (3 tập)&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;, &lt;/i&gt;Leopold Cadiere, Đỗ Trinh Huệ &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;dịch, &lt;/i&gt;NXB Thuận Hóa, Huế 2010. Trước bộ sách 3 tập này đã có một cuốn tên &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Văn hóa tôn giáo tín ngưỡng Việt Nam&lt;/i&gt; của&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt; &lt;/i&gt;Leopold Cadiere, Đỗ Trinh Huệ &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;dịch&lt;/i&gt; NXB Thuận Hóa, Huế, 2006. Bản năm 2006 chính là nội dung tập 1 và một phần trong tập 2 của bộ 3 tập xuất bản năm 2010. Bạn Nhị Linh lâu rồi có nói về vụ giới từ của người Việt, ông Leopold Cadiere cũng có nói về chuyện đó trong phần viết “&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Một vài quy luật tư duy nơi người Việt, nhìn từ ngôn ngữ của họ&lt;/i&gt;’ (tập 3). Những quan sát và lý giải của Leopold Cadiere về phong tục, tập quán, tín ngưỡng và ngôn ngữ người Việt rất có giá trị tham khảo, tuy nhiên đối tượng quan sát chính của ông chỉ giới hạn ở địa phận Huế và các vùng phụ cận (hay nói cách khác là ở vùng Thuận-Quảng).&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;4&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;. &lt;/b&gt;&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Một chuyến du hành đến xứ &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt; Hà 1792-1793&lt;/i&gt; , J. Barrow, Nguyễn Thừa Hỷ &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;dịch&lt;/i&gt;, Công ty cổ phần Từ Văn và NXB Thế giới, 2011. Có một cảm nhận: đọc cuốn này thi thoảng quên béng mất là mình đang đọc những ghi chép về Đàng Trong mà tưởng mình đang đọc tiểu thuyết của Jules Verne :)) :)) :)). Trong cuốn này có một bảng so sánh những từ đơn Trung Quốc, tiếng Anh và tiếng Việt (Đàng Trong), đây là một ghi chép quan trọng. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;5. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Đông Dương ngày ấy 1898-1908, &lt;/i&gt;Claude Bourrin, Lưu Đình Tuân &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;dịch, &lt;/i&gt;Nhà xuất bản&amp;nbsp; Lao động và Trung tâm ngôn ngữ Đông Tây, 2009. Một cái nhìn về An Nam dưới con mắt của một viên chức ngành thuế. Với những ghi chép thú vị, Claude Bourrin (người đã từng ở Hải Phòng, Lạng Sơn, Hà Nội, Sài Gòn) sẽ cung cấp cho người đọc những thông tin rất đỗi bình thường về cuộc sống của chính ông và những người xung quanh ông tại những nơi ông đã đi qua. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;6. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Lịch sử cuộc viễn chinh &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt; Kỳ năm 1861,&lt;/i&gt; Léopold Pallu, Hoang Phong &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;dịch, &lt;/i&gt;NXB Phương Đông, 2008. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;7. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Một chuyến du hành đến Đàng Ngoài năm 1688&lt;/i&gt; , William Dampier, Hoàng Anh Tuấn dịch&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;, chú thích viết lời tựa&lt;/i&gt;, Nguyễn Văn Kim &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;hiệu đính&lt;/i&gt;- NXB Thế giới, 2006&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;8. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Những người Châu Âu ở nước An Nam,&lt;/i&gt; Charles B. Maybon, Nguyễn Thừa Hỷ dịch, NXB Thế giới 2006&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;9. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Quảng tập viêm văn, &lt;/i&gt;Edmond Nordemann, Nguyễn Bá Mão &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;biên dịch và chú thích bổ sung&lt;/i&gt;, NXB Hội Nhà Văn và Trung tâm ngôn ngữ Đông Tây, 2006. Một tài liệu thú vị cho những ai quan tâm đến tiếng Việt cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-top: 12.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;10.&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt; &lt;/b&gt;&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Tập du ký mới và kỳ thú về vương quốc Đàng Ngoài&lt;/i&gt;, Jean Baptiste Tavernier, Lê Tư Lành &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;dịch&lt;/i&gt;, Nguyễn Thừa Hỷ &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;hiệu đính&lt;/i&gt;- NXB Thế giới, 2005. Một ghi chép mà sau này bị Samuel Baron mắng mỏ chê bai tơi bời trong &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Description of the &lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:placetype w:st="on"&gt;Kingdom&lt;/st1:placetype&gt; of &lt;st1:placename w:st="on"&gt;Tonqueen&lt;/st1:placename&gt;&lt;/st1:place&gt; (1683)&lt;/i&gt; (&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Mô tả vương quốc Đàng Ngoài 1683). &lt;/i&gt;Samuel Baron cho rằng Tavernier đã mô tả thiếu chính xác về Đàng Ngoài thí dụ như những ghi chép về khí hậu, tên gọi các loại thực vật, diện tích lãnh thổ, &amp;nbsp;(Tavernier cho rằng diện tích Đàng Ngoài tương đương Pháp), sai lầm trên các bản đồ, và thậm chí tưởng tượng hoang đường nhiều tình tiết như lễ đăng quang lên ngôi của vua, theo Samuel Baron, Tavernier đã bịa đặt trắng trợn chi tiết này. Nói tóm lại những gì bác Tavernier cho là kỳ thú đều bị bác Samuel Baron dìm hàng thê thảm. Nhưng thực ra Samuel Baron hoàn toàn có lý khi phê phán những ghi chép của Tavernier.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-top: 12.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;11. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;An Tĩnh cổ lục&lt;/i&gt;, (Hippolyte le Breton), NXB Nghệ An, Trung tâm ngôn ngữ Đông Tây, 2005&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-top: 12.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;12. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Hà Nội giai đoạn 1873-1888,&lt;/i&gt; André Masson, Lưu Đình Tuân &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;biên dịch&lt;/i&gt;, Nhà xuất bản Hải Phòng, 2003&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-top: 12.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;13. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Lịch Sử Vương Quốc Đàng Ngoài (1627-1646)&lt;/i&gt;, Alexandre de Rhodes, đọc bản dịch tiếng Việt &lt;a href="http://www.dunglac.org/index.php?m=module3&amp;amp;v=chapter&amp;amp;ib=111&amp;amp;ict=428"&gt;tại đâ&lt;/a&gt;y.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-top: 12.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;14. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;An &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt; cung dịch kỷ sự&lt;/i&gt; (Ký sự phục dịch ở An Nam) của Chu Thuấn Thủy (tác giả làm quan dưới triều Minh. Nhà Minh mất ông lưu lạc sang Đàng Trong một thời gian. Không tìm được chỗ phát huy sở đắc của bản thân dưới trướng chúa Nguyễn, ông tìm đường sang Nhật Bản và trở thành một nhân vật rất nổi tiếng tại đây). Đọc bản dịch&lt;a href="http://www.erct.com/2-ThoVan/VinhSinh/Ky_su_phuc_dich-01.htm"&gt; tại đây.&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-top: 12.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;15. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Xứ Đàng Trong năm 1621&lt;/i&gt;, Cristophoro Borri, Hồng Nhuệ-Nguyễn Khắc Xuyên và Nguyễn Nghị &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;dịch, chú thích, &lt;/i&gt;NXB Thành phố Hồ Chí Minh, 1988). Đọc bản dịch&lt;a href="http://www.dunglac.org/index.php?m=module2&amp;amp;v=detailbook&amp;amp;id=85&amp;amp;ib=102"&gt; tại đây&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;16. &lt;i&gt;Đông Dương ngày xưa và ngày nay, &lt;/i&gt;Henri Cucherousset, Vũ Công Nghi dịch, đọc bản dịch &lt;a href="http://gallica.bnf.fr/ark:/12148/bpt6k6151241r/f9.image"&gt;tại đây&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;17. &lt;i&gt;Xứ Bắc Kỳ ngày nay,&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Henri Cucherousset, Trần Văn Quang dịch, đọc bản dịch và download tài liệu &lt;a href="http://dlib.nlv.gov.vn/CMPortal/Resources/CMPortal/TempFolder/06da076f-deda-4dec-acda-445abff8170c.pdf"&gt;tại đây&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-top: 12.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;18. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Hải ngoại kỷ sự&lt;/i&gt;, Thích Đại Sán, Viện Đại học Huế, 1963. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Công trình nghiên cứu&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;1. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Người nông dân châu thổ Bắc kỳ&lt;/i&gt;, Pierre Gourou, NXB Trẻ, 2003 &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;3. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Luật và xã hội Việt &lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:country-region w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt; thế kỷ XVII-XVIII, &lt;/i&gt;Insun Yu, NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;4. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Quan và lại ở miền Bắc Việt Nam một bộ máy hành chính trước thử thách (1820-1918)&lt;/i&gt;, Emmanuel Poisson, (Đào Hùng &amp;amp; Nguyễn Khắc Sự &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;dịch&lt;/i&gt;)&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;, &lt;/i&gt;NXB Đà Nẵng, 2006&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;5&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;. Lịch sử Hà Nội&lt;/i&gt;, Philippe Papin, Nhã Nam và Nhà xuất bản Mỹ Thuật, 2009&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;6. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Nước Đại Nam đối diện với Trung Hoa và Pháp 1847-1885&lt;/i&gt;, Yoshiharu Tsuboi, Nhã Nam và NXB Tri Thức, 2011.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;7. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Xứ Đàng Trong-Lịch sử kinh tế, xã hội Việt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt; thế kỉ 17 và 18,&lt;/i&gt; Li Tana, (Nguyễn Nghị dịch), NXB Trẻ, 1999. &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;(Bản này của mình vốn chỉ có bản photo nhưng giờ đã biến mất trên giá sách, ngồi thiền nguyên cả tuần mà cũng không nhớ ra là đã cho ai mượn, thế có chết mình không cơ chứ. Hừ!)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;8. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Vùng đất Nam Bộ dưới triều vua Minh Mạng&lt;/i&gt;, Choi Byung Wook, Công ty cổ phần Từ Văn và NXB Thế giới, 2011. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;9. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;The birth of &lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:country-region w:st="on"&gt;Vietnam&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;/i&gt;, Keith Weller Taylor, bản dịch tiếng Việt đọc &lt;a href="http://damau.org/archives/5400"&gt;tại đây&lt;/a&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;10. Các bác có thể đọc bản dịch các công trình nghiên cứu người &amp;nbsp;nước ngoài viết về cổ sử Việt Nam của Ngô Bắc&lt;a href="http://www.gio-o.com/NgoBac.html"&gt; tại đây&lt;/a&gt;. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;11. Các bác có thể download rất nhiều tài liệu số hóa người phương Tây viết về Việt Nam&lt;a href="http://ntd1712.blogspot.com/search/label/s%E1%BB%91%20h%C3%B3a"&gt; ở địa chỉ này&lt;/a&gt;. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&amp;nbsp;&lt;b&gt;Phần tài liệu cổ &amp;nbsp;sử Trung Hoa ghi chép về Việt Nam sẽ nằm riêng ở một mục khác.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-7070167227850213202?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/7070167227850213202/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/05/co-su-3-tu-lieu-va-cong-trinh-nghien.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/7070167227850213202'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/7070167227850213202'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/05/co-su-3-tu-lieu-va-cong-trinh-nghien.html' title='Cổ sử (3): Tư liệu và công trình nghiên cứu của người nước ngoài  về Việt Nam (đã được dịch sang tiếng Việt)'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-8579296956725485487</id><published>2011-05-16T17:04:00.013+07:00</published><updated>2011-05-20T14:04:47.877+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='văn hóa'/><title type='text'>Tuệ đã sang bờ giác?</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Có thể nói, bộ phim “Xuân Hạ thu đông rồi lại Xuân” của đạo diễn Kim Ki Duk thực chất chính là một bộ kinh &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Bát nhã ba la mật đa &lt;/i&gt;bằng hình ảnh. Bộ phim không định làm khó người xem bằng các thông điệp mã hóa, mà ngay từ cảnh đầu tiên cho đến cảnh cuối cùng, đồng thuận nhất trí, và hết sức rõ ràng, mọi hình ảnh, chất liệu trong phim đều quy chiếu về một điểm:&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Bát nhã ba la mật đa.&lt;/i&gt; Có những gợi ý hết sức trực diện như phông nền chuyển cảnh từ mùa này sang mùa khác là các bản kinh &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Bát nhã ba la mật đa&lt;/i&gt; bằng tiếng Hàn và tiếng Hán, âm nhạc trong trong những trường đoạn quan trọng của bộ phim chính là tiếng trì tụng của &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Ma ha bát nhã ba la mật đa tâm kinh&lt;/i&gt; (một trong hai bài kinh quan trọng bậc nhất của bộ kinh &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Bát nhã ba la mật đa)&lt;/i&gt;ở các dạng thức khác nhau. (Trường đoạn thứ nhất: chú tiểu với trò chơi buộc đá vào các con vật. Trường đoạn thứ hai: cảnh nhà sư đeo đá vác tượng Phật lên đỉnh núi).&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt; Ma ha bát nhã ba la mật đa tâm kinh&lt;/i&gt; cũng chính là bài kinh mà sư chủ trì dùng đuôi mèo viết lên sân chùa. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tại sao khung cảnh của bộ phim lại diễn ra trên một ngôi chùa giữa sông với phương tiện vận chuyển qua lại là một chiếc thuyền? Vì &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Ba la mật đa&lt;/i&gt; theo tiếng Phạn có nghĩa là: &amp;nbsp;đến bờ bên kia (đáo bỉ ngạn). Không gian của bộ phim chia thành 2 bờ cách biệt: bờ bên này là ngôi chùa, và bờ bên kia là sau cánh cổng chùa. Biểu tượng cánh cửa chùa mở ra cũng xuất hiện lặp đi lặp lại giữa các mùa. Biểu tượng cửa thường tượng trưng cho nơi qua lại giữa hai trạng thái, hai thế giới. Cánh cửa là nơi người ta lựa chọn bước vào hay đi ra, nơi người ta phải quyết định. Những cánh cửa hiện hữu không tường trong bộ phim này còn hàm ẩn “phổ môn thị hiện”, một ám chỉ về “cánh cửa” nơi Avalokitesvara (Bồ Tát Quán Tự Tại hay thường được gọi dưới tên Quán Thế Âm Bồ Tát) dùng phương tiện từ bi và trí huệ để độ chúng sinh vượt qua khổ nạn. Chọn bối cảnh dòng sông với một con thuyền cũng mang tính ẩn ý bởi vì Avalokitesvara trong các hình tướng khác cũng được xem như là người chèo đò từ ái chở chúng sinh trên chiếc thuyền từ vượt qua bể khổ đi vào miền tĩnh thổ an lạc. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Trong bộ phim, ngăn cách giữa hai bờ chính là con sông như biểu tượng của dòng sông tâm thức, khởi nguồn từ vô minh nên dòng sông đó chất chứa phiền não, cấu uế, hạn hữu. Trong cả bộ phim, những trường đoạn tâm trạng quan trọng đều được thể hiện trên dòng sông. Khi là một đứa bé ngây thơ đầy tò mò học chèo thuyền loanh quanh vụng về trên sông. Khi là một thầy tu trẻ đang ở lứa tuổi đầy những khao khát bản năng đập mái chèo cuồng loạn trong một cơn khát nhục dục. Và khi là một người đàn ông tội lỗi điên cuồng chèo thuyền như muốn trút cơn hận. Nói đến tâm trí (tâm thức), Phật giáo cũng ví tâm trí của con người là một dòng sông luôn “hằng chuyển như bộc lưu”. Vì thế biểu tượng thác nước trong phim cũng chính là một tiếp nối của dòng sông tâm trí, một “thác nước” mê lầm cuộn lên những giày vò dục vọng và đau khổ. Chân thác nước trong phim là nơi diễn ra cảnh chú tiểu nhỏ buộc đá vào các con vật, là nơi cơn khát nhục dục đạt đến cao trào, là nơi người tu hành trẻ tuổi vụng về bày tỏ ái tình và là nơi kẻ sát nhân tự giày vò mình trong cơn đau khổ của hận thù. Chú tiểu nhỏ sát sinh, chàng thanh niên tu hành trẻ tuổi khát dục và người đàn ông giết vợ, vì vô minh mà &amp;nbsp;bị giam hãm trong quái ngại, vì vô minh nên vọng tưởng, vì vọng tưởng mà vạn lụy (tham, sân, si), không biết rằng mọi thứ trên thế gian này “sắc tức là không, không tức là sắc”, &amp;nbsp;mọi yêu thương và đau khổ chỉ là bộ mặt của mờ ảo của cô gái phản chiếu bập bềnh trên mặt nước, có đấy mà không đấy. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Bát nhã Ba la mật đa&lt;/i&gt; có nghĩa là: “tuệ sang bờ giác”. &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Bát nhã ba la mật đa tâm kinh&lt;/i&gt; là bài kinh thâu tóm tâm pháp của phép tu quán chiếu Bát nhã đưa hành giả lên bờ giác, trong đó Bát nhã được hiểu như trí huệ đặc biệt phát sinh từ công hạnh tu hành. Quán chiếu Bát nhã nghĩa là: trí huệ đạt đến cảnh giới rũ bỏ các tướng phân biệt, hiển hiện được Pháp tính chân như, tâm niệm bao trùm không còn phân biệt nội ngoại, thị phi, nhân ngã, khiến cho trí huệ ấy không chịu sự chi phối bởi ngoại tại, có thể thấu suốt mọi hiện tượng, thấu suốt được vô lượng khổ, độ qua được vô lượng kiếp. Muốn đạt đến cảnh giới đó không phải dựa vào công phu học tập tích lũy kiến thức, không thể dựa vào trí tuệ thông thường (trí tuệ thông thường khiến người ta biện thị phi, biện&amp;nbsp; nhân ngã-là nguồn gốc sinh ra khổ) mà bằng con đường hành trì và quán chiếu (kiên trì thực hành phép tu quán chiếu Bát nhã). Đó là lí do vì sao sư chủ trì là người chứng kiến hết thảy, thấy trước hết thảy mọi nguồn gốc của sự đau khổ, mê lầm nhưng không bao giờ ngăn cản chú tiểu khi nhìn thấy chú buộc đá vào các con vật, ông cũng không cố ý ngăn cản bản năng dục vọng của người thanh niên tu hành trẻ tuổi. Ông không giảng giải mọi thứ bằng lý thuyết, ông chỉ giải thích sau khi đồ đệ của mình đã tự trải qua các đau khổ. Bởi vì muốn đạt đến bờ giác, hành giả không thể chỉ nghe lý thuyết suông mà phải thực tế hành trì, phải tự mình hạ thủ công phu tu hành. Trong con đường hành trì đó có 3 mốc quan trọng&amp;nbsp; kiểm chứng công phu hành trì có kết quả hay không: Thứ nhất: Đã giải tỏa được mạn nghi? Thứ hai: đã vô úy? Thứ ba: có còn vọng niệm? Mạn nghi giam hãm người ta khiến người ta đau khổ, giận dữ, mê lầm, điên đảo trong vòng luẩn quẩn của yêu thương và thù hận. Bức tượng Phật nhỏ trong chùa chính là Bất Động Phật Aksobhya (một hình tướng của Phật lịch sử) cũng là một trong 5 vị Jinas. (&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Jinas&lt;/i&gt;: chỉ những người đã chinh phục được huệ thức, vượt qua được vòng luân hồi sinh tử) trong tư thế liên hoa tọa và thủ ấn ở dạng xúc địa ấn (lấy đất làm chứng), phản ánh khoảnh khắc giác ngộ khi Ngài chế ngự được dục vọng và tà vạy, biểu lộ tinh thần thuần túy của vô ngại. Ngài biểu lộ ước muốn sẽ không bao giờ sân si và luôn điềm tĩnh trong khi hoàn thành mọi nhiệm vụ mà tự mình đặt ra. Trước khi người tu hành trẻ tuổi rời chùa đi theo cơn khát của nhân dục anh ta đã mang bức tượng Bất Động Phật Aksobhya đi theo. Sau đó anh ta mang bức tượng trở lại chùa trong cơn điên cuồng của một kẻ vừa giết vợ. Bức tượng được trả về bệ cũ cũng là lúc con dao của tội ác vung lên. Và con dao tội lỗi chỉ được buông xuống sau khi khắc xong chữ cuối cùng trong bài kinh&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt; Ma ha bát nhã ba la mật đa tâm kinh&lt;/i&gt;. Gương mặt người khắc kinh ban đầu từ điên cuồng, sợ hãi, thắc thỏm, dè chừng, bình tĩnh dần, bình tĩnh dần, và khi con dao buông ra, chỉ còn lại một khuôn mặt ngủ im lìm mệt mỏi đến vô biên. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&amp;nbsp;Chỉ khi nào thoát được mạn nghi thì mới không còn gì sợ hãi. Không sợ hãi thì tâm không còn bị chi phối, mới đạt đến bình an. Người trung niên trở lại chùa với khuôn mặt không biểu cảm, bình thản tiếp tục cuộc sống tu hành của mình, lúc này ông bắt đầu luyện công phu. Là bởi vì người hành giả lúc này đã đạt đến bước rũ bỏ được sợ hãi, nhận thức được ngũ uẩn giai không, hộ trì được lục căn. Nhưng vọng niệm vẫn còn, vọng niệm đã đóng băng dòng sông tâm trí mà không biết rằng, dưới băng đá dòng tâm thức mê lầm vẫn đang chảy. Vì thế, chỉ khi người đàn bà đem con đến chùa chết trong hố băng, người hành giả lúc này mới bừng tỉnh, rũ bỏ được vọng niệm, thấu được vô lượng kiếp khổ của nhân sinh, ông đeo đá vào mình, vượt qua sông băng, vác tượng Phật lên núi. Trong bộ phim có 3 cảnh khắc họa tầm nhìn. Cảnh thứ nhất: khi chú tiểu đứng trên vai Phật nhìn về ngôi chùa. Đó là một cái nhìn cận cảnh, hình ảnh ngôi chùa phản chiếu trên mặt nước rất gần. Cảnh thứ hai: khi người tu hành trẻ tuổi đứng trên vai Phật: nhìn về phía góc ngoặt của con đường núi, đó là một cái nhìn về phía xa mù sương nhưng hẹp. Cảnh thứ ba: người tu hành trung niên sau khi đã buộc đá vào mình đưa tượng Phật lên đỉnh núi và ông ngồi Thiền ngay sau lưng Phật, cảnh quay bao trùm hết thảy cả không gian và ngôi chùa cùng dòng sông băng lọt thỏm nhỏ bé trong cái nhìn từ trên cao chiếu xuống.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Và bộ phim lại bắt đầu một mùa xuân khác với một hành trình khác để đi đến bờ giác ….&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Cảnh cuối cùng của phim là cảnh bức tượng Phật Miruk (Maitreya) (hay còn gọi là Đấng Từ Thị, Phật Di Lặc-vị Phật tương lai hiện vẫn sống trong cõi Tusita (Đâu Suất) và mang thân trạng của một Bồ Tát) trong tư thế đặc biệt của mình di lặc tọa (tư thế suy tư) và thủ ấn di lặc ấn, (cũng chính là bức tượng mà người hành giả đem lên đỉnh núi), từ trên cao, dõi cái nhìn từ ái xuống phía dưới chúng sinh, như một sự nhắc nhở rằng: vượt qua, vượt qua đi, vượt qua để sang bên bờ giác.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;i&gt;Quách Hiền&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;b&gt;Liên kết:&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://nkson.blogspot.com/2011/05/van-e-gioi-han-trong-tam-giao.html"&gt;Vấn đề "giới hạn" trong Tam giáo&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-8579296956725485487?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/8579296956725485487/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/05/tue-sang-bo-giac.html#comment-form' title='14 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/8579296956725485487'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/8579296956725485487'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/05/tue-sang-bo-giac.html' title='Tuệ đã sang bờ giác?'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-820830610517976349</id><published>2011-04-29T01:23:00.002+07:00</published><updated>2011-04-29T21:45:33.244+07:00</updated><title type='text'>Korean Wave</title><content type='html'>&lt;object height="390" width="640"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube-nocookie.com/v/Mz7gqW9T8Hg?fs=1&amp;hl=en_GB"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube-nocookie.com/v/Mz7gqW9T8Hg?fs=1&amp;hl=en_GB" type="application/x-shockwave-flash" width="640" height="390" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;CNN thì viết về nó &lt;a href="http://edition.cnn.com/2010/WORLD/asiapcf/12/31/korea.entertainment/index.html"&gt;ở đây&lt;/a&gt;, BBC thì viết về nó &lt;a href="http://www.bbc.co.uk/news/13191346"&gt;ở đây&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Báo chí Việt Nam thì viết về nó&lt;a href="http://hoahoctro.vn/metrotin/fangirl_thoi_nay_va_nhung_nguyen_vong_quai_chieu-100-8828.hht"&gt; ở đây&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://vnexpress.net/gl/doi-song/2011/04/nhung-kieu-than-tuong-ky-cuc-cua-teen-nu-1/"&gt;ở đây&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/433346/Chuyen-tu-phong-ve-SuJu.html"&gt;ở đây&lt;/a&gt;. Còn &lt;a href="http://vnexpress.net/gl/van-hoa/2011/02/lan-song-han-bi-ac-cam-vi-nguyen-nhan-lich-su/"&gt;bài này&lt;/a&gt;, thực ra là xào xáo lại từ &lt;a href="http://joongangdaily.joins.com/article/view.asp?aid=2932286"&gt;bài này&lt;/a&gt;, có đoạn dịch y xì luôn vậy mà thật sững sờ tác giả Phạm Mi Ly nghiễm nhiên ký thẳng tên mình ở dưới, cũng chẳng thèm mở ngoặc thêm vào hai chữ "tổng hợp" cho nó phải phép. Không thể nào hiểu nổi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quay lại với &lt;a href="http://vnexpress.net/gl/doi-song/2011/04/nhung-kieu-than-tuong-ky-cuc-cua-teen-nu-1/"&gt;bài này&lt;/a&gt;, đọc phản bác của các em fangirl nhiệt thành ở dưới mà thấy thương. Mấy anh chị nhà báo thì làm sao mà biết được fan service là gì hở mấy em? &amp;nbsp;Đấy là họ còn chưa khui ra vụ fanfiction, đam mỹ tiểu thuyết với lại yaoi đâu, nếu họ mà lần ra, thì thể nào mấy em cũng bị phán là một đám con gái biến thái và cần đi khám tâm lý. Nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiện thực nó nằm&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=a9f1SPKL3z8"&gt;ở đây&lt;/a&gt;,&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=Yiuo1HYYFXo"&gt;ở đây&lt;/a&gt;,&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=orLs0NHgxn4"&gt;ở đây&amp;nbsp;&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=_43TO_OPj-8"&gt;ở đây&lt;/a&gt;&amp;nbsp;, &lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=I6bXG_gA-PE&amp;amp;feature=channel_video_title"&gt;ở đây&lt;/a&gt;,&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=GctNESNnHAA&amp;amp;feature=channel_video_title"&gt; ở đây&lt;/a&gt;,&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=5cVaKaa7wT4&amp;amp;feature=channel_video_title"&gt; ở đây&lt;/a&gt;&amp;nbsp;, ....và nhiều nhiều lắm...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện dài sẽ nói sau, và lần này tôi hoàn toàn nghiêm túc. Tôi chỉ muốn nhắc rằng, đề ra cái gọi là năm 2011 là năm Thanh Niên, thì chịu khó tìm &amp;nbsp;hiểu Thanh Thiếu Niên thêm chút chút, đừng nên động chút gì là ngay lập tức phán xét họ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-820830610517976349?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/820830610517976349/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/04/korean-wave.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/820830610517976349'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/820830610517976349'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/04/korean-wave.html' title='Korean Wave'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-4263815700616179062</id><published>2011-04-25T15:50:00.004+07:00</published><updated>2011-04-27T19:49:02.572+07:00</updated><title type='text'>Lược sử cặp lồng ở xứ Việt Nam*</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-XbpWTUlBL1Y/TbZai8DDoSI/AAAAAAAAADc/CWsJrdHJrJ8/s1600/c%25E1%25BA%25B7p+l%25E1%25BB%2593ng+c%25C6%25A1m.png" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://4.bp.blogspot.com/-XbpWTUlBL1Y/TbZai8DDoSI/AAAAAAAAADc/CWsJrdHJrJ8/s320/c%25E1%25BA%25B7p+l%25E1%25BB%2593ng+c%25C6%25A1m.png" width="250" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;Nguồn ảnh&lt;/b&gt;: &lt;a href="http://blog.yume.vn/xem-buzz/nho-cap-long-com-cua-ba.bagia_sanhdieu_hn.35A6185E.html"&gt;tại đây&lt;/a&gt;&amp;nbsp;(còn ở đấy họ lấy ở đâu thì bạn QH chịu )&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Chưa &amp;nbsp;khảo sát cụ thể nhưng tôi đồ rằng, hầu như gia đình nào ở Việt Nam cũng sẽ có một hai chiếc cặp lồng dự trữ phòng khi cần kíp. Cặp lồng với gia đình người Việt có lẽ cũng cần thiết như nồi cơm điện và bát đũa, những vận dụng thiết yếu hàng ngày.&amp;nbsp; Tại sao lại gọi là cặp lồng? Có phải vì cấu tạo có các ngăn lồng vào nhau nên có cái tên gọi ấy? Thấy bảo “cặp lồng” là dịch nghĩa của từ “cà mèn” (la gamelle) trong tiếng Pháp, như thế có nghĩa là lịch sử cặp lồng ở xứ Việt Nam chỉ có khoảng từ dưới 100 năm đổ lại. Dĩ nhiên sẽ có bác khẳng định chiếc cặp lồng sớm nhất của người Việt chính là mấy cái mo cau, hoặc có bác sẽ căn vặn lai lịch của chiếc cà mèn&amp;nbsp; Pháp xuất phát &amp;nbsp;từ đâu, nhưng thôi, việc khảo ấy là của các nhà ngôn ngữ học, các nhà sử học. Với tôi định nghĩa sớm nhất về cặp lồng chính là một cái hộp sắt tây hai ngăn màu xanh (đã tróc vảy) treo tòn ten trên ghi đông xe đạp nam (có gióng ngang) của bố thời bao cấp. Cái hộp sắt tây ấy cũng thường gắn liền với ký ức về những bát phở mậu dịch chỉ được mẹ mua về nhà khi chị em tôi ốm. Những bát phở ngày ấy khi mở nắp sắt tây ra, khói nghi ngút và mùi thơm xộc lên khiến người ta ứa nước miếng. Những bát phở đó (cũng giống như một vài món quà vặt khác của tuổi thơ như bánh quế, kẹo vừng, kẹo dồi, kẹo lạc) sẽ có một vị ngon vĩnh viễn không bao giờ tìm lại được cho dù hồi ấy thịt thì ít, nước thì chua và bánh phở thì lèo tèo chỉ cần hai lần lùa đũa là hết veo đi chăng nữa. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Khi chúng tôi lớn lên, trong nhà dần dần xuất hiện những chiếc cặp lồng khác, cặp lồng nhôm có, nhựa có; cặp lồng hai ngăn có, ba ngăn có, thậm chí bốn ngăn cũng có. Nhưng ký ức về chiếc cặp lồng cơm trưa bằng sắt tây của bố thời bao cấp bị xóa dần bằng ký ức về về những chiếc cặp lồng nhựa trắng nắp màu xanh đưa cơm (phở, bún, miến, cháo) cho người ốm, hoặc cho người chăm người ốm trong bệnh viện. Đó là những chiếc cặp lồng gắn liền với hình ảnh về những dãy giường đơn hai người nằm đảo đầu chen chúc, với những hành lang bệnh viện người nằm ngồi vạ vật và mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Những năm ấy, nếu có ai đó dùng cặp lồng để đựng cơm trưa thì có lẽ là những công nhân ở các khu công nghiệp. Ở Hà Nội, đó là thời của cơm bụi lên ngôi. Những người lao động chân tay, những người thu nhập thấp, sinh viên, thậm chí một bộ phận nhỏ nhân viên văn phòng thời ấy chẳng quản ngại gì chuyện vệ sinh hay không vệ sinh đều chọn quán cơm bụi để giải quyết bữa trưa cho nhanh gọn. Đơn giản vì cơm bụi rẻ. Dăm món cả kho lẫn xào, một bát rau muống luộc dầm sấu (hoặc lá me) miễn phí đựng trong những ca nhựa sứt sẹo đặt sẵn trên các bàn cũng làm bằng nhựa nốt, hôm nào hứng chí lên thì gọi thêm cốc bia cỏ, &amp;nbsp;thế là xong một bữa. Sang hơn cơm bụi là cơm Tấm Sài Gòn. Tôi còn nhớ vài ba quán cơm Tấm ở đường Thái Thịnh đông nghẹt khách là nhân viên văn phòng vào các buổi trưa. Những năm ấy, đám nhân viên văn phòng cao cấp hơn nữa phần lớn buổi trưa sẽ xúng xính váy áo rủ nhau vào quán cà phê cơm đĩa máy lạnh, hoặc lang thang bún chả, bún nem, bún đậu mắm tôm, bún mọc, bún sườn….kê bàn bán đầy rẫy trên các dãy phố của Hà Nội. Những chiếc cặp lồng lúc ấy không tồn tại trong đời sống ăn trưa của nhân viên công sở Hà Nội.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Vài ba năm gần đây, chiếc cặp lồng cơm trưa đột ngột quay trở lại với đời sống nhân viên văn phòng Hà Nội dưới một dạng thức khác: đó là sự xuất hiện của các “lunchbox” Hàn Quốc. Đầu tiên là vì mấy năm gần đây thời tiết mùa hè ở Hà Nội quá khắc nghiệt, ngán cảnh lang thang tìm đồ ăn trưa, hoặc cảnh ngồi chen chúc nhau dưới cái nóng gần 40 độ C trong một quán ăn nào đó đã khiến lác đác nhiều chị em lựa chọn việc tự chuẩn bị cơm trưa rồi ngồi ăn ngay trong phòng làm việc máy lạnh cho nó sướng. Sau đó, do lo sợ các loại dịch bệnh ngày càng nhiều và ngày càng diễn biến phức tạp, rồi thực phẩm trong các nhà hàng không đảm bảo an toàn vệ sinh, và nhất là đến năm nay, do “bão giá”, những chiếc “cặp lồng”cơm trưa Hàn Quốc đang trở thành sự lựa chọn số 1 của chị em văn phòng Hà Nội. &amp;nbsp;Thay vì chiếc cặp lồng hai ngăn thô kệch như trước đây, những hộp đựng cơm trưa Hàn Quốc nhỏ gọn chia thành nhiều ngăn đựng được cả canh và thức ăn mặn với nhiều kiểu dáng kích cỡ xinh xắn, có túi đựng giống như túi đồ trang điểm của phụ nữ đang hiện diện ngày càng nhiều hơn trong các bữa trưa công sở. Có loại cấu tạo như một chiếc phích cỡ nhỏ, có thể giữ cơm nóng ở nhiệt độ 90 độ C trong 6 tiếng liền, giá khoảng 700.000 ngàn/1chiếc. Loại hộp của Komasu hơn 400.000 ngàn có chức năng hâm nóng cơm và thức ăn. Thông dụng hơn là những chiếc hộp giá khoảng 300.000 (không có chức năng giữ nhiệt) có bán ở các siêu thị đồ dùng Hàn Quốc khắp trong cả nước. Hơn nữa, việc chuẩn bị bữa trưa cũng không hề mất quá nhiều thời gian. Bữa chiều của ngày hôm trước chị em sẽ làm thức ăn và canh, rau nhiều hơn một chút rồi múc riêng ra cho vào tủ lạnh. Sáng hôm sau cắm nồi cơm, hâm lại canh và thức ăn đã có sẵn, cho vào hộp, lồng vào túi đựng, thế là đã sẵn sàng cho một bữa trưa vừa ngon lành lại vừa kinh tế. Những bưa trưa như thế cũng thường sẽ rất đặc biệt, mọi người lôi hộp cơm của mình ra, quây quần lại góp món ăn chung rất có hương vị hồi cố thân thương về những bữa cơm trưa cặp lồng đậu phụ kho hoặc muối vừng lạc rang thời bao cấp. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Vì thế, theo tôi dự đoán, xu thế của thời trang công sở năm nay, phụ kiện đi kèm sẽ là: túi đựng "cặp lồng cơm trưa Hàn Quốc". Và "cặp lồng cơm trưa Hàn Quốc" sẽ là một tiêu chuẩn quan trọng để đánh giá mức độ sành điệu của một nhân viên văn phòng Việt Nam thời giá cả thị trường phi nhanh hơn tên lửa! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;QH&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Cho một buổi trưa cực kỳ buồn chán :)) :)) :))&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoEndnoteText" style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal;"&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;b&gt;Bonus:&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;a href="http://vn.360plus.yahoo.com/dungc18"&gt;Bài này mới là "cặp lồng xịn"&lt;/a&gt;, đầy hiện thực và giầu chất thơ nhá!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: 'Times New Roman'; font-style: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoEndnoteText"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;*Copy và sáng tạo tiêu đề từ “Lược sử máy kéo bằng tiếng Ukraina” (He he he)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-4263815700616179062?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/4263815700616179062/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/04/luoc-su-cap-long-o-xu-viet-nam.html#comment-form' title='22 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/4263815700616179062'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/4263815700616179062'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/04/luoc-su-cap-long-o-xu-viet-nam.html' title='Lược sử cặp lồng ở xứ Việt Nam*'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-XbpWTUlBL1Y/TbZai8DDoSI/AAAAAAAAADc/CWsJrdHJrJ8/s72-c/c%25E1%25BA%25B7p+l%25E1%25BB%2593ng+c%25C6%25A1m.png' height='72' width='72'/><thr:total>22</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-95639303301890381</id><published>2011-04-20T04:53:00.015+07:00</published><updated>2012-01-24T11:43:25.465+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sử học'/><title type='text'>Cổ sử (2): Notes</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Trong “Lời giới thiệu” cuốn &lt;i&gt;Những cuộc đời song hành&lt;/i&gt; (tập 1) của Plutarque (bản dịch tiếng Việt của dịch giả Cao Việt Dũng và Vũ Thọ-NXB Tri Thức) có một chú thích của dịch giả về cổ sử Hy Lạp và Trung Quốc như thế này: &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 11pt;"&gt;“Đường lối chung của&amp;nbsp; của sử học Hy Lạp là &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;u&gt;trọng sở thị&lt;/u&gt;&lt;/b&gt; mà có phần &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;u&gt;coi nhẹ sử liệu&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;….Cần nhấn mạnh rằng các sử gia Hy Lạp &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;u&gt;luôn phát ngôn với tư cách cá nhân&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;, &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;u&gt;không đại diện cho bất cứ thể chế nào&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;- đặc điểm này khiến cho họ &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;u&gt;khác căn bản với các sử gia cổ Trung Quốc&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;”.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&amp;nbsp;Điều này đúng nhưng đó không phải là lý do căn bản. Hay nói một cách khác, dịch giả hiểu rất rõ bản chất của cổ sử Hy Lạp nhưng lại “hơi bất công” với cổ sử Trung Hoa&amp;nbsp;(&lt;b&gt;he he, “mỡ nó rán nó nhé”&lt;/b&gt;). Sự khác biệt theo tôi phải nằm ở chỗ: khái niệm về “sử” (nghĩa gốc nguyên thủy về “sử”) của người Hy Lạp và người Trung Quốc cổ đại hoàn toàn khác nhau . Xét về từ nguyên, &lt;i&gt;historia &lt;/i&gt;trong tiếng Hy Lạp có nghĩa liên quan đến luật pháp là “điều tra” hay “biết được [sự thật] từ sự điều tra”. &lt;i&gt;Historia&lt;/i&gt; lại trực tiếp bắt nguồn từ &lt;i&gt;hístōr &lt;/i&gt;một từ với nghĩa là “người biết được [sự thật] vì anh ta đã thấy” (với nghĩa tương tự như “người làm chứng” trong luật pháp). Trước Herodotus &lt;i&gt;historia&lt;/i&gt; thoạt đầu được hiểu như là một bước trong nhận thức luận hơn là một thể loại. &lt;i&gt;Historia&lt;/i&gt; bắt đầu được ghi nhận như là một thể loại bắt đầu từ Herodotus. Trong bộ “Sử ký” của mình, Herodotus thực ra đã tiến hành một cuộc điều tra về chủng tộc, văn hóa, &amp;nbsp;xã hội. Ông đi đến tận nơi, chứng kiến, nghe ngóng và ghi chép lại những gì mình đã thấy, những ghi chép đó ông gọi là “sử”.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Ngay người Trung Hoa cũng khó khăn trong việc xác định “sử” là một thể loại bắt đầu từ bao giờ và lấy tác phẩm nào làm mốc, họ chỉ có thể nói các hoạt động ghi chép “sử” của họ còn hiện tồn (có thể chứng minh được niên đại) đến ngày nay là vào đầu thời Chu. Nhưng khái niệm của người Trung Hoa về “sử” &lt;span lang="ZH-CN"&gt;史&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &lt;/span&gt;thì còn sớm hơn trước đó rất nhiều, nó xuất hiện cùng với giai đoạn vu bốc văn hóa&amp;nbsp;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;巫卜文化&lt;/span&gt; (hay “vu thuật văn hóa” (&lt;span class="Apple-style-span" style="line-height: 15px;"&gt;witchcraft culture)&lt;/span&gt;&amp;nbsp;cũng vậy). &amp;nbsp;Trước tiên, hãy thử xem người Trung Quốc quan niệm thế nào là&amp;nbsp; “sử” &lt;span lang="ZH-CN"&gt;史&lt;/span&gt;.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/Picture7.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="Photobucket" border="0" height="320" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/Picture7.jpg" width="232" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Theo &lt;b&gt;&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Hán tự hình nghĩa phân tích từ điển&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, &lt;i&gt;sử&lt;/i&gt; (xem hình ở trên) “là một chữ hội ý, bên dưới là thủ &lt;span lang="ZH-CN"&gt;手&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &lt;/span&gt;(tay), bên trên có người cho là thẻ trúc, có người&amp;nbsp; cho là dụng cụ săn bắn hoặc đồ tế lễ”. “&lt;st1:place w:st="on"&gt;Tay&lt;/st1:place&gt;” ở bên dưới thì xem như các nhà nghiên cứu nhất trí cao độ rồi, nhưng “cái tay ấy” cầm cái gì thì vẫn còn đương tranh cãi rầm rĩ. Bác thì bảo nó là bảng trúc giản được buộc lại, bác thì bảo nó là cái dụng cụ để khoan mai rùa trước khi tiến hành nghi thức bói. Có bác còn bảo cái dụng cụ ấy ngoài chức năng khoan mai rùa còn dùng để cời lửa cháy trong nghi lễ theo mùa. Có bác lại bảo đấy là “ ngọn đuốc”, bác khác lại cho rằng nó là dụng cụ để giữ lửa. Nói tóm lại, tay cầm cái gì thì chưa xác quyết nhưng tất tần tật họ đều hướng về một điểm: cái phần chưa rõ đó nhất định có dính líu đến các nghi lễ tế tự và bói toán.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Có bao nhiêu cách phân tích tự hình “sử” thì có bấy nhiêu quan điểm về “nghề nghiệp” của các “sử”. Thí dụ như Đới Quân Nhân trong bài &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Thích sử &lt;/i&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;釋&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;史&lt;/span&gt; (Giải thích về “sử”) cho rằng nhiệm vụ nguyên thủy của sử là “tu dự tế điển, tuyên giảng phù mệnh” . Thẩm Cương Bá thì cho rằng, “sử có nghĩa là chúc sử (&lt;span lang="ZH-CN"&gt;祝史&lt;/span&gt;)”, là người trông coi các nghi lễ táng tế và soạn đọc chúc văn. Ác liệt nhất là cụ Trần Mộng Gia, với quan điểm “sử” &lt;span lang="ZH-CN"&gt;史&lt;/span&gt;tức “sự” &lt;span lang="ZH-CN"&gt;事&lt;/span&gt;, cụ liệt kê ra một bảng dài dằng dặc những việc gì thời cổ đại được cho là “&lt;span lang="ZH-CN"&gt;有&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;事&lt;/span&gt;” như: tế tự, săn bắn, chiến tranh, …và kết luận: “sử” chính là những người làm công việc chiêm bốc trong các nghi lễ tế tự, săn bắn, chiến tranh đã nêu trên. Nói &amp;nbsp;tóm lại theo các bác í thì có thể kết luận chức nghiệp của “sử” thời Trung Hoa cổ đại chính là: &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;kiến thần tiếp quỷ&lt;/i&gt;. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&amp;nbsp;Ở đây có liên quan đến một quan điểm đã nhận được sự đồng thuận chung của cả giới nghiên cứu Trung Quốc: vu thuật&amp;nbsp;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;巫术&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &lt;/span&gt;được xem là cội rễ văn hóa của họ. Sự nhất trí quan điểm “vu sử đồng nguyên” &lt;span lang="ZH-CN"&gt;巫&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;史&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;同&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;源&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &lt;/span&gt;(“vu” và “sử” có chung một gốc) xem như đã thừa nhận sự xuất hiện từ rất sớm của một nhóm người được gọi là “sử” &lt;span lang="ZH-CN"&gt;史&lt;/span&gt;, một chức quan đứng trong hàng ngũ những người trông coi các công việc tế tự, y thuật và bói toán &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;u&gt;cho nhà vua&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;. Hoặc cũng có thể hiểu là trong số các “vu” &lt;span lang="ZH-CN"&gt;巫&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &lt;/span&gt;&amp;nbsp;thì có một loại “vu” được gọi là “sử” &lt;span lang="ZH-CN"&gt;史&lt;/span&gt;chuyên trách một nhiệm vụ nào đấy trong vô số các nhiệm vụ liên quan đến tế lễ và bói thời cổ. Điều này lí giải tại sao trong &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Quốc ngữ &lt;/i&gt;hay &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Tả truyện&lt;/i&gt; chép rất nhiều các chức quan khác nhau liên quan đến “sử” &lt;span lang="ZH-CN"&gt;史&lt;/span&gt; như: &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;vu sử &amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;巫&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;史&lt;/span&gt;, &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;chúc sử&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;祝史&lt;/span&gt;, &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;tế sử&amp;nbsp;&lt;/i&gt; &lt;span lang="ZH-CN"&gt;祭史&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &lt;/span&gt;, &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;bốc sử&lt;/i&gt; &lt;span lang="ZH-CN"&gt;卜史&lt;/span&gt;, &amp;nbsp;&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;phệ sử&amp;nbsp;&lt;/i&gt; &lt;span lang="ZH-CN"&gt;筮史&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &amp;nbsp;&lt;/span&gt;….Từ đó suy ra, những ghi chép nguyên thủy của “sử” thời Trung Hoa cổ đại sẽ là những ghi chép về các quẻ bói hay các nghi thức tế lễ. &amp;nbsp;Ngay đến cả dưới thời Thương, vẫn còn lưu giữ 18 đề mục bói toán bắt buộc phải thực hiện (xem cụ thể trong bài “Thần học chính trị trong văn hóa Trung Quốc cổ đại” của Dương Ngọc Dũng in trong cuốn &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Triết giáo Đông phương)&lt;/i&gt;, trong số đó hầu hết là những việc bói toán liên quan đến những chuyện rất hệ trọng &amp;nbsp;như tế lễ, săn bắn, chiến tranh, bói hoàng hậu mang thai con trai hay con gái… vân vân vân. Như thế, khi các “sử” ghi lại các quẻ bói thì những việc có liên quan đến quẻ bói đó đồng thời cũng được chép theo. Mục đích chính của “sử” &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;không hướng đến “chép việc”&lt;/b&gt;, mà là chép quẻ chiêm bốc để rồi &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;sau đó xem nó có ứng nghiệm hay không&lt;/b&gt;. Để đúc rút kinh nghiệm các “sử” này thường kê cứu cả những ghi chép của tiền nhân, ghi chép lại những ghi chép của “sử” đời trước để tiện cho việc chiêm nghiệm. Truyền thống kê cứu sử liệu của sử học Nho gia cũng có nguồn gốc sâu xa từ đó. Sau này khi chuyển từ giai đoạn “vu thuật văn hóa” sang &amp;nbsp;giai đoạn “sử quan văn hóa”, &amp;nbsp;“sử” và “vu” dần dần phân hóa, “sử” trở thành một chức quan chuyên trách lo việc sách vở, “tàng thư, độc thư, trước thư”, rồi thành người “chép việc của vua”, &amp;nbsp;thậm chí còn chuyên biệt hóa thành tả sử, hữu sử: người chuyên chép lời của vua kẻ kia chuyên chép hành động của vua. Dẫu như thế, dấu ấn của “vu” vẫn tiếp tục duy trì trong những ghi chép sử của Trung Hoa, mà cụ thể ở đây là trong sử Nho gia. Nhưng đó lại là một câu chuyện rối rắm khác rồi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="tab-stops: 395.5pt; text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Dài dòng cả đống trên kia cuối cùng không phải để nói chuyện sử Hy Lạp hay sử Trung Quốc, mà chỉ để nói một điều tiếp theo bài “Cổ sử” lần trước: Nếu nói rằng cổ sử của Việt Nam chúng ta đầy rẫy các huyền thoại và các sự kiện đã được nhuận sắc, như vậy cổ sử là không đáng tin cậy và những sử gia Nho học như Ngô Sĩ Liên chỉ là những người phát ngôn cho thể chế chính trị? Không phải như vậy.Vấn đề là những sử gia như Ngô Sĩ Liên quan niệm về &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;sử&lt;/i&gt; không giống với quan niệm &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;sử học&lt;/i&gt; của chúng ta hiện tại. Vấn đề là người đọc “sử” thời Ngô Sĩ Liên muốn tìm kiếm điều gì trong “sử” ? Đó có phải &amp;nbsp;là “các con số ngày tháng” hay “các dữ liệu”? Cần xác định rõ: vai trò "sử gia" thời trung đại không có vai trò giống như “nhà nghiên cứu lịch sử” theo quan niệm của người hiện đại. Vì thế khi đánh giá sử học của quá khứ chúng ta nên nhìn rõ vào bản chất của nó hơn là phán bừa: mấy ông sử học Nho gia toàn nịnh vua và nói láo!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="tab-stops: 395.5pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="tab-stops: 395.5pt; text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Đương nhiên câu cuối là viết cho mình, tự dặn mình như thế!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;+&amp;nbsp;&lt;b&gt;Note của Note: &lt;/b&gt;Lần này để đề phòng bị bỉ báng lần nữa, em đã thay các anh mỹ nam Hàn Quốc thành các em mỹ nữ Hàn Quốc chân dài miên man rồi nhé. &amp;nbsp;Còn nữa, theo như &lt;a href="http://kenh14.vn/c1/2011040910344286/giao-su-dh-hokkaido-am-nhac-cua-snsd-giup-phat-trien-tri-tue.chn"&gt;một giáo sư Đại học Hokkaido thì âm nhạc của mấy em ấy &amp;nbsp;giúp phát triển trí tuệ đới&lt;/a&gt;! Vừa được ngắm chân lại vừa bổ não, thích nhá! :)) :)) :)) :))&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="tab-stops: 395.5pt; text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-95639303301890381?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/95639303301890381/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/04/co-su-tiep-theo-notes.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/95639303301890381'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/95639303301890381'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/04/co-su-tiep-theo-notes.html' title='Cổ sử (2): Notes'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-5696987277494083598</id><published>2011-03-31T03:38:00.007+07:00</published><updated>2012-01-24T11:43:56.565+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sử học'/><title type='text'>Cổ sử (1)</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Ông Cố Hiệt Cương có một quan niệm về cổ sử Trung Quốc rất chi là khó dịch, đại ý nói rằng: cổ sử được tạo nên từ tầng tầng lũy lũy các lớp văn bản. Nghĩa là, giai đoạn lịch sử nào càng xa với chúng ta thì diện mạo thực sự của lịch sử giai đoạn đó càng dễ bị vùi lấp bởi sử của đời sau rồi đời sau, đời sau nữa nữa của nó. Lấy một thí dụ thế này, &lt;i&gt;Đại Việt sử ký toàn thư&lt;/i&gt; thực ra là một tập đại thành của sử gia nhiều đời, từ Lê Văn Hưu đời Trần, Phan Phu Tiên, Ngô Sĩ Liên, Vũ Quỳnh thời Lê sơ cho đến nhóm Lê Hy đời Lê trung hưng, tính ra phải mất khoảng hơn 400 năm để soạn thảo,bổ sung, chỉnh lý, nhuận sắc mới có được bộ sử như ta vẫn dùng ngày nay. Người 400 năm sau chép việc của người 400 năm trước đã là một việc khó, huống hồ lại chép đến tận thời viễn cổ mơ hồ xa tít mù khơi, chỉ cần nếu có một chi tiết nào đó bị hiểu sai đi, thì sự thật đích thực &amp;nbsp;ấy sẽ bị chôn lấp bởi tầng tầng lớp lớp sự thật (bị hiểu nhầm) khác của sử gia đời sau. Tôi thường nói đùa một cách nghiêm túc rằng: khi đọc sử phải luôn luôn cảnh giác vì đằng sau sự thật lại có một sự thật khác. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Cứ tạm gác những quan điểm về cổ sử của sử gia hai miền Bắc-Nam giai đoạn trước 1975 sang một bên, chỉ cần đơn cử cuộc bút chiến giữa “Đối thoại sử học” và “Thực chất Đối thoại sử học” -một cuộc bút chiến giữa những nhà nghiên cứu sử học cùng dòng- ít nhất cũng đã dồn sử học chính thống đương đại phải đối diện với nhiều câu hỏi khó, và quả nhiên, giai đoạn lịch sử nào càng mù mờ thì càng dẫn đến nhiều tranh cãi: thí dụ như lịch sử giai đoạn Hùng Vương, thí dụ như những nghi vấn xung quanh các nhân vật lịch sử thời Quang Trung…vân vân và vân vân. Khoan hẵng nói đến chuyện Hùng Vương, (để khi nào thực sự rảnh rang (mà em ngờ rằng là khó có dịp như thế lắm) em sẽ tổng kết cho các bác một chuyên đề ly kỳ xung quanh câu chuyện Hùng Vương, một câu chuyện dài ngung ngoăng và chưa có hồi kết), ở thời gần hơn chút đỉnh, thời Đinh, Tiền Lê, là thời ít ra còn có thể chứng thực thì những ghi chép trong các bộ sử cũng rất ít, chưa đủ để dựng nên diện mạo lịch sử giai đoạn ấy, đó cũng là một trong những nguyên nhân dẫn các bác đến “cuộc chiến mũ áo khốc liệt” nhân trường hợp bộ phim “Đường tới thành Thăng Long” dịp đại lễ 1000 năm vừa rồi. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Giai đoạn Ngô, Đinh, Tiền Lê sắp tới có lẽ sẽ là một giai đoạn bùng nổ các cuộc tranh cãi. Tại &lt;a href="http://ussh.vnu.edu.vn/quoc-su-khuong-viet-va-phat-giao-viet-nam/3575"&gt;hội thảo về Khuông Việt đại sư &lt;/a&gt;vừa diễn ra vào trung tuần tháng 3, một nhóm tác giả tuy nói rằng chỉ là những ý kiến "gợi mở" nhưng thực chất &lt;a href="http://khoavanhoc-ussh.edu.vn/index.php?option=com_content&amp;amp;view=article&amp;amp;id=883:ng-lam-la-ng-lam-nao-nhan-mt-chuyn-vin-du-v-que-hng-khuong-vit&amp;amp;catid=84:han-nom&amp;amp;Itemid=248#com"&gt;đã “thẳng tay” đẩy Đường Lâm “xứ 2 vua” về Ái Châu (Thanh Hóa)&amp;nbsp;&lt;/a&gt;&lt;b&gt;(Nhóm tác giả phản hồi: đây là bản chưa chính thức.&amp;nbsp;&lt;/b&gt;C&lt;b&gt;húng tôi sẽ update bản chính thức sau khi có được thông tin&lt;/b&gt;)&amp;nbsp;&lt;a href="http://vanhoanghean.com.vn/goc-nhin-van-hoa/nhung-goc-nhin-van-hoa/2299-duong-lam-son-tay-mot-chang-huyen-su-the-ky-xx.html"&gt;và ngờ rằng Đường Lâm Sơn Tây chỉ là “kết quả” của sử gia thế kỷ XIX&lt;/a&gt;&amp;nbsp; (&lt;b&gt;link mới update&lt;/b&gt;). Sẽ phải nhìn lại rất nhiều chuyện, trong đó có cả chuyện 12 sứ quân. Quả là một sự xáo trộn ồn ào. Nếu như nhóm tác giả Đường Lâm Ái Châu tiếp tục đưa thêm được nhiều dẫn chứng chắc chắn hơn nữa (những dẫn chứng trong tham luận tôi thấy là có cơ sở nhưng chưa đủ) thì nhiều cuốn sách sử sẽ phải viết lại và sắp tới dân Đường Lâm Sơn Tây sẽ "ứng xử" ra sao khi bị tước đi mất cái danh xưng “đất 2 vua” vốn đã quen thuộc từ trước đến nay? Cũng liên quan đến lịch sử giai đoạn này, mới nhất nhà nghiên cứu văn học dân gian Nguyễn Hùng Vỹ &lt;a href="http://khoavanhoc-ussh.edu.vn/index.php?option=com_content&amp;amp;view=article&amp;amp;id=892:-hiu-ro-hn-bai-quc-t-ca-thin-s-phap-thun&amp;amp;catid=87:vn-hc-dan-gian&amp;amp;Itemid=260"&gt;đã “nghi ngờ” sử gia Lê Văn Hưu đọc sai thụy hiệu của Lê Hoàn, ông (Nguyễn Hùng Vỹ) cho rằng &amp;nbsp;phải là Lê Đại Hạnh (theo Phật giáo) chứ không phải Lê Đại Hành (mang sắc thái Nho giáo)&lt;/a&gt;. &amp;nbsp;Và nếu như thế &amp;nbsp;thì sẽ phải đính chính lại sách giáo khoa môn sử? Có lẽ cuộc tranh cãi về cổ sử Việt &lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:country-region w:st="on"&gt;Nam sẽ còn có thể&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;&amp;nbsp;sẽ vươn dài về giai đoạn mù mờ hơn nữa khi mà hội thảo về thành Ô Diên sắp sửa diễn ra.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Chỉ có điều, tất cả những người quan tâm đặt ra những câu hỏi nghi vấn về cổ sử trên đây, thực ngạc nhiên, họ hoàn toàn không phải là những người nghiên cứu lịch sử. &amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-5696987277494083598?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/5696987277494083598/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/03/co-su.html#comment-form' title='20 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/5696987277494083598'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/5696987277494083598'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/03/co-su.html' title='Cổ sử (1)'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>20</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-1684067703622379343</id><published>2011-03-17T21:35:00.010+07:00</published><updated>2011-05-24T14:23:45.751+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thán văn'/><title type='text'>Người Nhật chưa hoảng, dân các nước khác đã hoảng hồn</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Trước tiên phải kể đến &amp;nbsp;&lt;a href="http://www.google.com.vn/search?hl=vi&amp;amp;sa=X&amp;amp;ei=fRmCTfy4DtT4cffNsZID&amp;amp;ved=0CCMQBSgA&amp;amp;q=%22tin+%C4%91%E1%BB%93n+m%C6%B0a+axit%22&amp;amp;spell=1"&gt;tin đồn mưa a xít&lt;/a&gt; ở Việt Nam lan tràn trên mạng mấy ngày nay&amp;nbsp;khiến cho bà con hoảng hồn mất vía.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Sau đó thì là tin đồn: &lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;a href="http://news.southcn.com/d/2011-03/17/content_21389385.htm"&gt;ăn muối i ốt có thể phòng chống nhiễm xạ&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt; dẫn đến cảnh &lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;a href="http://v.ku6.com/special/show_3943851/vdP5xSFosLmbvgIG.html"&gt;xếp hàng dài đi mua muối ở một số địa phương Trung Quốc&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;, người dân&lt;a href="http://www.blogger.com/goog_1591295261"&gt;&amp;nbsp;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;a href="http://v.ku6.com/special/show_3943851/utoMJzSKNB-o4VK9.html"&gt;cuống cuồng mua muối&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;,&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;a href="http://v.ku6.com/special/show_3943851/VBLZdLy_EXvVNbfQ.html"&gt;thậm chí ở nhiều cửa hàng không còn muối để mà bán&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;, khiến Trung Quốc quan ngại về việc giá muối leo thang. &amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Một điểm chung giữa Việt Nam với Trung Quốc: Mặc cho báo chí ra sức kêu gọi bình tĩnh, &amp;nbsp;tha hồ dẫn lời các nhà khoa học bác bỏ mọi tin đồn, thì &lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;u style="font-weight: bold;"&gt;hình như&lt;/u&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&amp;nbsp;người dân vẫn không mấy tin vào báo chí?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Những lúc như thế này tôi lại nhớ đến &amp;nbsp;câu trích trên bìa cuốn &lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;i&gt;"Nước Mỹ nước Mỹ&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;" của Phan Việt": "Cần quá nhiều nhận thức và dũng cảm để sống một cuộc sống thật sự trong thế giới này".&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Ghi chú thêm: Dưới &lt;a href="http://v.ku6.com/special/show_3943851/vdP5xSFosLmbvgIG.html"&gt;bản tin về việc người dân đổ xô đi mua muối i ốt&lt;/a&gt;, một người Trung Quốc đã bình luận thế này: &lt;b&gt;Động đất ở Đông Nam Nhật Bản chấn động nửa địa cầu, còn sự ngu muội của dân Trung Quốc thì chấn kinh toàn thế giới (&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 宋体; font-size: 12px; line-height: 20px;"&gt;日本东南部大地震震动了半个地球，中国人的愚昧震惊了全世界！！&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 12px; line-height: 20px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;b&gt;)&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 12px; line-height: 20px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="line-height: 20px;"&gt;&lt;b&gt;Link liên kết:&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://lamvuthao.blogspot.com/2011/03/please-forward-this-entry-to-as-many-as.html"&gt;Please forward this entry to as many as possible&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://lamvuthao.blogspot.com/2011/03/please-forward-this-entry-to-as-many-as.html"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif; font-weight: bold;"&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-tokyo-1-fukushima-phong-xa.html"&gt;Nhật ký Tokyo (1): Fukushima phóng xạ trong cơ thể chúng tôi&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;a href="http://marcuscello.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-tokyo-2-toi-tu-hoi-cai-gi-ang.html"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-weight: bold;"&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-weight: bold; line-height: 18px;"&gt;Nhật ký Tokyo (2): Tôi tự hỏi cái gì đang động, tôi hay đất&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-1684067703622379343?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/1684067703622379343/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/03/nguoi-nhat-chua-hoang-dan-cac-nuoc-khac.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/1684067703622379343'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/1684067703622379343'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/03/nguoi-nhat-chua-hoang-dan-cac-nuoc-khac.html' title='Người Nhật chưa hoảng, dân các nước khác đã hoảng hồn'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-928331480564898638</id><published>2011-03-04T00:00:00.003+07:00</published><updated>2011-12-17T12:38:38.168+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sách'/><title type='text'>Tai nạn với sách</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Là tai nạn hiểu theo đúng nghĩa đen luôn, không phải nghĩa bóng bẩy dẫn thân dẫn thiếc gì hết. Phiên bản thường xuyên nhất: &lt;b&gt;bị sách rơi vào chân&lt;/b&gt;. Thê thảm nhất là tháng trước khi đang kiễng chân cào bới một cuốn sách ở ngăn trên cùng thì bị một cuốn từ điển (cỡ ngàn trang gì đó) rơi bụp một phát trúng ngón chân cái, tím bầm, đau đến phát thét. Còn hôm qua thì &lt;b&gt;bị mép một cuốn sách cứa rách&lt;/b&gt; cả chân. Bạn có tin không, giấy cũng có thể làm người ta chảy máu? Chuyện &lt;b&gt;vấp ống đồng vào chồng sách&lt;/b&gt; cũng là phiên bản phổ cập. Chẳng tránh được, vì những cuốn phải sử dụng thường xuyên nhất (chủ yếu là các loại từ điển, bìa cứng cựa, dày cộp, to tổ chảng) lại hay được xếp dưới (hay xung quanh) bàn làm việc hoặc ở chân giường, vì thế nhiều lúc hứng chí, mắt nghếch lên là thể nào cũng có vụ “bốp” một cái thấy cả sao bay chíu chíu trên đầu ngay. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Sách cũng là nỗi phiền phức mệt nhọc. Nửa đêm mà bỗng nhiên nghe thấy “huỵch” một cái thì không phải trộm triếc gì đâu, chả cần ngó cũng biết sách chất ở phòng ngoài bị đổ. Là bởi vì nhà có tủ sách nào nhét được, cái giá gỗ nào chất được thì đã chất hết lên, nên đống còn lại, không biết chất và nhét vào đâu đành “vun” gọn vào một góc đặng khi cần tới thì tiện thể cào bới tìm cuốn mình cần. Nhưng vì cào đi bới lại nhiều quá nên đáng nhẽ cái chồng sách rất ngay ngắn bỗng xô bên này lệch bên kia, vài lần như thế nó cứ nghiêng dần nghiêng dần rồi vào một đêm khuya thanh vắng (xác xuất phần lớn là vào ban đêm) nó đổ tự do cái uỵch. &amp;nbsp;Mỗi lần như thế là phải tốn vài giờ sắp xếp lại. Sao lại đến vài giờ? Là vì một khi đã bắt tay vào dọn dẹp thì y như rằng sẽ dọn cho đúng nghĩa luôn. Cuốn này giờ chưa cần tới: cất vô. Cuốn kia sắp tới phải tham khảo: lôi xuống. Cứ cất lên, đặt xuống, lúi húi hàng giờ, trèo trèo kiễng kiễng, đứt hết cả hơi. Chiều nay là một thí dụ điển hình. Sau khi lục mãi không ra cuốn sách mình cần thì bực quá xắn tay áo đi dọn lại mấy cái tủ sách. Nhưng mà càng dọn càng tá hỏa vì gọn đâu không thấy chỉ thấy bừa bộn thêm. Đúng thiệt là cái nợ nần mà :)) :)) …&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Đó là lí do vì sao bây giờ tôi khoái sách số hóa hơn. Nhiều sách chất trong nhà thì cũng oách đấy (&lt;b&gt;bạn cà phê ạ&lt;/b&gt;), nhưng vác theo bên mình một cái ổ mấy trăm Gb sách, tiện chỗ nào đọc chỗ đó thì công việc hiệu quả hơn lại đỡ nhiều cơn bực bội tăng xông không cần thiết . &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;b&gt;Bonus&lt;/b&gt;:&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;a href="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/IMG_0019-1.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img alt="Photobucket" border="0" height="480" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/IMG_0019-1.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/IMG_0020-1.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img alt="Photobucket" border="0" height="480" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/IMG_0020-1.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;Đây là bộ &lt;b&gt;Phổ Thông&lt;/b&gt; (lần trước bạn cà phê đã bóng gió nói trên blog), tôi có trọn bộ cả 27 số. “Mơ Hương Cảng” của Vũ Khắc Khoan đăng đầu tiên là ở trên tờ này. Bạn Cao Nhị Linh đã làm &lt;b&gt;Mục lục &lt;/b&gt;cho &amp;nbsp;bộ này nhưng chưa chi tiết. Chiều nay dọn dẹp mới lôi được nó ra, chụp một phát rồi “lu loa” lên ở đây để bác nào cần thì tiện liên hệ. Trong tờ này có một mục rất hay gọi là: &lt;i&gt;Danh từ triết học và văn chương&lt;/i&gt;. Vụ tranh luận về “vô tri” nếu xảy ra vào thời ấy có nhẽ cũng sẽ được đưa vào mục này của tờ Phổ Thông, tôi cho là thế…:)) :))&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-928331480564898638?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/928331480564898638/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/03/tai-nan-voi-sach.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/928331480564898638'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/928331480564898638'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/03/tai-nan-voi-sach.html' title='Tai nạn với sách'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-5987355329295908272</id><published>2011-02-23T01:54:00.008+07:00</published><updated>2011-03-01T22:39:52.916+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ngôn ngữ học'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='văn hóa'/><title type='text'>Mèo hay Thỏ?</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Cuộc tranh cãi Mèo và Thỏ đến giờ vẫn chưa thấy hồi kết vì thế&amp;nbsp; tôi xin được chia sẻ thêm tư liệu cho các bác nào quan tâm nghiên cứu về 12 con giáp có cơ sở tranh luận tiếp :)). Tuy nhiên tôi hơi buồn (thở dài- dạo này hay thở dài quá), vì thấy mỗi khi tranh cãi không nổi trước các chứng cứ khoa học thì các bác (lấy nền văn hóa Việt làm trung tâm) lập tức gán ngay cho đối phương (những bác cho rằng nguồn gốc 12 con giáp là có từ nền văn hóa Hán) cái tội Hán gian. Tôi chợt nghĩ đến Cố Hiệt Cương khi ông ấy kết luận Hạ Vũ vốn chỉ là một loài bò sát đúc trên cửu đỉnh &amp;nbsp;(sau đó dẫn đến một loạt các nhân vật tương tự như Hoàng Đế, Thần Nông, đế Nghiêu, đế Thuấn cũng được cho chỉ là một loài trùng), không biết ông ấy có bị những người có quan niệm đối lập gán cho cái tội báng bổ Thánh nhân? Tôi cũng nghĩ đến Quách Mạt Nhược khi ông cho rằng 12 địa chi của người Trung Quốc là kế thừa từ 12 cung hoàng đạo của Babilon, không biết ông ấy có bị gán cho tội “Tây gian”? Tôi cũng nghĩ đến Diệp Thư Hiến khi ông ấy kết luận chuyện mặt trăng, cóc và thỏ vốn mang tính xuyên văn hóa chứ không thuộc bản quyền của một nền văn hóa nào hết, không biết ông ấy có bị gán cho cái tội “gian” nào đấy?. Tôi cũng nhận thấy, trong các cuộc tranh luận gần đây (như &lt;a href="http://nhilinhblog.blogspot.com/2011/01/vo-bat-phi-hop-thuc-tri-giac-bat-giac.html?showComment=1298134247802#comment-c4054663193637961669"&gt;cuộc tranh luận này&lt;/a&gt;) sau khi cùng kiệt về lập luận và chứng cứ thì người yếu thế thường lái cuộc tranh luận sang hướng khác (như bài Hoa chẳng hạn-một chủ đề đang ăn khách) để làm lạc hướng vấn đề. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tôi không quan tâm đến chuyện 12 con giáp. Những gì tôi lược thuật dưới đây &lt;b&gt;&lt;u&gt;không phải là quan điểm của tôi&lt;/u&gt;&lt;/b&gt; mà là những thông tin tôi vô tình tiếp nhận được khi đọc cuốn &lt;i&gt;Trung Quốc cổ đại thần bí số tự&lt;/i&gt; của Diệp Thư Hiến (tôi quan tâm đến quan niệm của thời cổ về con số 4). Trong chương viết về con số 12, ông có những ghi chép khái quát về “12 sinh tiêu và 12 thần thú”, tuy không trực tiếp bàn về chuyện tại sao là Mèo, tại sao là Thỏ, nhưng tôi thấy dựa vào những thông tin tổng hợp của Diệp Thư Hiến chúng ta ngõ hầu cũng có thể lần ra được vài dấu vết nào đó…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;1. Tài liệu sớm nhất ghi chép đầy đủ về 12 con giáp: “Tần giản” (sách thẻ tre đời Tần)&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Bản thân người Trung Quốc cũng không rõ về lịch trình phát triển hình thành 12 con giáp (họ gọi là: 12 sinh tiêu, 12 thuộc tướng).&amp;nbsp; Thí dụ Triệu Dực&lt;a href="file:///C:/Documents%20and%20Settings/QUACHHIEN/My%20Documents/M%C3%A8o%20hay%20Th%E1%BB%8F.doc#_edn1" name="_ednref1" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;[i]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; trong cuốn &lt;i&gt;Cai Dư tùng khảo&lt;/i&gt; đã nói rõ: &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;[12 thuộc tướng bắt đầu từ thời nào các sách đều không ghi chép. Dưới cụm “phong Mão địa” trong mục &lt;i&gt;Mao Dĩnh truyện&lt;/i&gt; sách &lt;i&gt;Hàn Văn khảo dị&lt;/i&gt; có chú rằng: 12 con vật không biết xuất hiện từ chỗ nào, còn nữa, Chu Tử (Chu Hy) từng hỏi Sái Quý Thông:&lt;i&gt; 12 thuộc tướng bắt đầu từ bao giờ, xuất hiện đầu tiên trong sách nào?&lt;/i&gt; Quý Thông cũng không cách nào trả lời được!]&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Ghi chép sớm nhất về “sinh tiêu” được người Trung Quốc cho là đã xuất hiện&amp;nbsp; “lẻ tẻ” trong &lt;i&gt;Kinh Thi&lt;/i&gt;, thí dụ như trong bài &lt;i&gt;Cát nhật &lt;/i&gt;phần &lt;i&gt;Tiểu nhã&lt;/i&gt; có câu: “Cát nhật Canh Ngọ, ký ta ngã mã”… Trước đây họ nhất trí với nhau ở một điểm: những ghi chép hoàn chỉnh &amp;nbsp;đầy đủ nhất về&amp;nbsp; 12 con giáp xuất hiện đầu tiên trong sách &lt;i&gt;Luận hành&lt;/i&gt; của Vương Sung (thực ra là 11 sinh tiêu được chép trong “Vật thế thiên”, khuyết mất “Thìn”. Nhưng trong thiên “Ngôn độc” cùng sách đó lại bổ sung thêm như sau: &lt;i&gt;“Thìn là rồng, Tỵ là rắn. Vị trí của Thìn và Tỵ là ở Đông &lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:country-region w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;/i&gt;”. Như thế cũng xem như sách &lt;i&gt;Luận hành&lt;/i&gt; đã chép đầy đủ về 12 con giáp). 12 con giáp được ghi chép trong sách &lt;i&gt;Luận hành &lt;/i&gt;chính là diện mạo 12 con giáp hiện tại ở Trung Quốc. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;Tuy nhiên vào năm 1975, phát hiện khảo cổ học về bộ thẻ tre đời Tần (Tần giản)&amp;nbsp; tại đất Thụy Hổ huyện Vân Mộng tỉnh Hà Bắc đã khiến cho các nhà nghiên cứu về 12 con giáp phải nhìn nhận lại mọi vấn đề&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;.. Trong bộ &lt;i&gt;Tần giản&lt;/i&gt; có một mục gọi là “Đạo giả” đã ghi chép đầy đủ về 12 con giáp, trong đó ngoại trừ “Thìn” lược giản con giáp thì 11 con giáp còn lại được ghi chép như sau:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;[&lt;i&gt;“Tí, thử giả. Sửu, ngưu giã. Dần, hổ giã. Mão, thố giã. Thìn. Tị, trùng dã. Ngưu, lộc giã. Mùi, mã dã. Thân, hoàn giã. Dậu, thủy giã. Tuất, lão dương giã. Hợi, thỉ dã”&lt;/i&gt; (Tí là Chuột. Sửu là Bò. Dần là Hổ. Mão là Thỏ. Thìn. &lt;b&gt;&lt;u&gt;Tỵ là Trùng. Ngọ là Lộc. Mùi là Ngựa. Thân là Hoàn. Dậu là Thủy. Tuất là Dê&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;. Hợi là Lợn )]&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Như vậy là với bộ “Tần giản” niên đại ghi chép về 12 con giáp được đẩy sớm lên hơn 300 năm. Nếu so sánh những ghi chép trong &lt;i&gt;Tần giản&lt;/i&gt; với &lt;i&gt;Luận hành&lt;/i&gt; của Vương Sung thì thấy rằng: có sự nhất trí về số lượng con giáp, nhưng có chút khác biệt. Trong &lt;i&gt;Tần giản&lt;/i&gt;,&amp;nbsp; “Tý thử, Sửu ngưu, Dần hổ, Mão Thố, Hợi Thỉ” là giống với &lt;i&gt;Luận hành&lt;/i&gt;. Có 3 mục khác với &lt;i&gt;Luận hành&lt;/i&gt; là “Ngọ lộc, Mùi mã, &amp;nbsp;Tuất dương”. Ba mục còn lại &lt;b&gt;“Tị, trùng dã. Thân, hoàn giã. Dậu, thủy giã”&lt;/b&gt;, thì theo khảo cứu của Vu Hào Lượng tiên sinh cơ bản tương đồng với &lt;i&gt;Luận hành&lt;/i&gt;. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Lập luận của Vu Hào Lượng tiên sinh như sau:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;[“Tỵ, trùng&amp;nbsp;&lt;span lang="ZH-CN" style="font-size: 14pt;"&gt;蟲&amp;nbsp;&lt;/span&gt;dã. Trong “Thuyết văn” mục “trùng bộ”, dưới chữ trùng có chú rằng: thời cổ, trùng &lt;span lang="ZH-CN"&gt;虫&amp;nbsp;&lt;/span&gt;và trùng &lt;span lang="ZH-CN" style="font-size: 14pt;"&gt;蟲&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;không phân biệt. Dưới chữ trùng&amp;nbsp;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;虫&lt;/span&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;thì lại chú: “trùng&amp;nbsp;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;虫&amp;nbsp;&lt;/span&gt; là tên một loài &lt;i&gt;&lt;u&gt;phúc&lt;/u&gt;&lt;/i&gt;&lt;u&gt; &lt;/u&gt;&amp;nbsp;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;蝮&lt;/span&gt; (rắn độc)”. Như thế, Tỵ trùng dã, thực tế cũng như “Tỵ” là Rắn vậy.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;“Thân, hoàn&amp;nbsp;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;环&lt;/span&gt; dã. Hoàn &lt;span lang="ZH-CN"&gt;环&amp;nbsp;&lt;/span&gt;đọc là&amp;nbsp; &lt;span lang="ZH-CN"&gt;猨&lt;/span&gt;. Thời cổ chữ biểu thanh&amp;nbsp;&lt;span lang="ZH-CN" style="font-size: 14pt;"&gt;爰&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &lt;/span&gt;và &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span lang="ZH-CN" style="color: black;"&gt;瞏&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &lt;/span&gt;&amp;nbsp;thường dùng thông với nhau. Câu “&lt;i&gt;Tề hầu hoàn&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;环&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;tốt&lt;/i&gt;”&amp;nbsp; trong “Tả truyện - Tương công thập cửu niên” được chép trong “Công Dương truyện-Tương công thập cửu niên” là: &lt;i&gt;Tề hầu hoàn&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;瑗&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &lt;/span&gt;&lt;i&gt;tốt&lt;/i&gt;&lt;i&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;，&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;có giải thích rằng: &lt;span lang="ZH-CN"&gt;瑗&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &lt;/span&gt;còn có một âm khác là &lt;span lang="ZH-CN"&gt;环&lt;/span&gt;”. Hay trong “Hán thư-Ngũ hành chí” dưới câu “Vị cung môn đồng hoàn &lt;span lang="ZH-CN"&gt;铜 锾&lt;/span&gt;”, có chú: “&lt;span lang="ZH-CN"&gt;锾&lt;/span&gt; cũng đọc giống như&amp;nbsp;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;环&lt;/span&gt;.”. Vì thế “hoàn” &lt;span lang="ZH-CN"&gt;环&amp;nbsp;&lt;/span&gt;cũng có thể đọc là&amp;nbsp; &lt;span lang="ZH-CN"&gt;猨&lt;/span&gt;. Chữ &lt;span lang="ZH-CN"&gt;猨&lt;/span&gt; cũng tức là chữ &amp;nbsp;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;猿&amp;nbsp;&lt;/span&gt; (con vượn), như thế cũng khác nào nói “Thân thuộc tướng Khỉ”. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Dậu, thủy &lt;span lang="ZH-CN"&gt;水&amp;nbsp;&lt;/span&gt;giã.&amp;nbsp; &lt;span lang="ZH-CN"&gt;水&lt;/span&gt; đọc là &amp;nbsp;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;雉&lt;/span&gt;. &lt;span lang="ZH-CN"&gt;水&lt;/span&gt; với&amp;nbsp; &lt;span lang="ZH-CN"&gt;雉&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &lt;/span&gt;đều thuộc vận bộ Chi. Thủy thuộc thanh mẫu “thẩm” &lt;span lang="ZH-CN"&gt;審&lt;/span&gt;, tam đẳng. Trĩ thuộc thanh mẫu “trừng” &amp;nbsp;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;澄&amp;nbsp;&lt;/span&gt;, tam đẳng.&amp;nbsp; Mà chữ biểu thanh “thỉ” &amp;nbsp;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;矢&amp;nbsp;&lt;/span&gt; trong chữ “trĩ” &lt;span lang="ZH-CN"&gt;雉&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &lt;/span&gt;cũng thuộc thanh mẫu “thẩm” &amp;nbsp;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;審,&lt;/span&gt; tam đẳng. Thủy và Trĩ có âm đọc gần giống nhau nên Thủy cũng có thể đọc là Trĩ&amp;nbsp;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;雉&lt;/span&gt; (một loài dẽ ăn thóc lúa) ….]&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Còn tại sao từ “Ngọ lộc, Mùi mã, Tuất dương” lại thành ra “Ngọ mã, mùi dương, tuất&amp;nbsp; khuyển” thì trong cuốn &lt;i&gt;Trung Quốc sinh tiêu văn hóa&lt;/i&gt; cho rằng, 12 sinh tiêu trên “Tần giản” có trước, sau đó trong quá trình lưu truyền, 12 sinh tiêu trên Tần giản đã được các nhà &amp;nbsp;số thuật dùng thuyết âm dương dựa vào tính kỳ ngẫu trong bộ móng của các con vật mà giải thích lại đưa mã, dương, khuyển vào thay thế cho lộc, mã, dương, truyền đến thời Vương Sung thì được ông ghi chép và phổ biến rộng rãi. Đó chính là hệ thống 12 con giáp ngày nay ở Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;2. Quách Mạt Nhược: 12 con giáp không phải do người Trung Quốc nghĩ ra&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Mặc dù những ghi chép về 12 con giáp đã xuất hiện trong văn hiến cổ của Trung Quốc từ rất sớm nhưng điều đó không đại biểu rằng người Trung Quốc là người nghĩ ra hệ thống 12 con giáp. Nhiều học giả cho rằng, để khẳng định chính tộc Hoa Hạ tạo nên 12 sinh tiêu thì cần phải có chứng cứ thuyết phục hơn nữa. Quách Mạt Nhược chính là người kiên định quan điểm đó. Ông căn cứ vào tình hình các nước đều có văn minh lịch 12 &amp;nbsp;con thú, cho rằng 12 con giáp không chỉ giới hạn ở phương Đông mà Ấn Độ, Babilon, Hy Lạp, Ai Cập đều có. Hơn nữa dựa vào niên đại những tài liệu ghi chép về 12 con giáp ở Trung Quốc, ông cho rằng niên đại xuất hiện 12 con giáp ở Trung Quốc xuất hiện muộn và có thể người Trung Quốc thời Hán đã phỏng theo 12 cung hoàng đạo của người Babilon mà chế ra 12 con giáp.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tuy nhiên, những người theo quan điểm “12 sinh tiêu có nguồn gốc từ Hoa Hạ” không đồng ý, họ cho rằng 12 sinh tiêu là kết quả dung hợp giữa kỷ niên can chi của tộc Hoa Hạ cổ với kỷ niên lịch thú trong các dân tộc thiểu số như Di tộc, Tạng tộc. Diệp Thư Hiến thì cho rằng quan niệm dung hợp trên tuy rất hay nhưng không đủ chứng cứ thuyết phục. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;3. Từ phương diện nghiên cứu ngôn ngữ học: Giáo sư Nguyễn Tài Cẩn: Tuy ai cũng biết rằng hệ thống tên gọi 12 năm là một hệ thống đã được ghi bằng chữ Hán từ rất lâu đời nhưng tên gọi 12 năm đó chắc phải từ một ngôn ngữ nào khác chứ không phải là tiếng Hán…. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Trong bài viết &lt;i&gt;Về tên gọi con rồng của người Việt&lt;/i&gt; (đăng trên &lt;i&gt;Diễn đàn &lt;/i&gt;số 94, sau đó được in lại trong cuốn &lt;i&gt;Một số chứng tích về văn tự và văn hóa, &lt;/i&gt;NXB Đại học Quốc gia, 2001 tr.20-29), mục III “Về quan hệ giữa rồng và năm Thìn”, Giáo sư Nguyễn Tài Cẩn có thận trọng lý giải mối quan hệ Thìn-Rồng từ góc độ ngôn ngữ học. Tôi tìm trên mạng không thấy bài viết này của Giáo sư Nguyễn Tài Cẩn nên tôi (vốn lười biếng) chỉ đánh máy lại đoạn quan trọng nhất trong bài đó ở dưới đây: (Đánh theo đúng nguyên văn bài viết)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;“2. Thời thượng cổ, khi người Hán đóng khung ở lưu vực sông Hoàng, sông Vị thì toàn bộ miền Hoa Nam rộng lớn lại là địa bàn cư trú của rất nhiều bộ lạc khác, nói những ngôn ngữ thuộc nhiều dòng họ khác. Giới ngữ học quốc tế hiện đang cố gắng tìm nguồn gốc tên gọi 12 năm ở những ngữ hệ này: người thì tìm ở họ Austro-Thái như P.K.Benedict, người thì tìm ở họ Nam Á (Austro-Asiatique), như J.Norman và T.L.Mei. Họ Nam Á là ngữ hệ lớn bao gồm nhiều tiểu chi, trong đó có tiểu chi Việt-Chứt với nhóm Việt Mường của chúng ta. Chúng tôi hiện cũng đang cố gắng đi theo hướng Nam Á để xem thử kết quả như thế nào: ví dụ đang cố gắng tìm thử xem HỢI có gần với CÚI, SỬU có gần với TRÂU, NGỌ có gần với NGỰA hay không? Riêng năm MÃO chưa nhất trí ứng với một con nào: nơi thì cho là con THỎ, nơi thì cho là con MÈO. Phải chăng quan hệ MÃO-MÈO là hợp lý hơn? Tất nhiên phải hết sức thận trọng trong suy luận, phải hết sức nghiêm ngặt trong phương pháp, tên năm, tên con vật đều phải phục nguyên dạng thượng cổ mới đem ra so sánh được.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;3. Với tinh thần như trên, chúng ta thử đi vào mối quan hệ giữa THÌN với RỒNG. THÌN thuộc vận bộ CHÂN, thanh mẫu THIỀN. Trong &lt;b&gt;Hán ngữ sử cảo, &lt;/b&gt;giáo sư Vương Lực cho biết rằng thời Kinh Thi, Thiền đang là một âm /z/ mặt lưỡi trước (tạm ghi là /z’/ và Chân đang là vần /en/, nghĩa là Thìn phải được phục nguyên thành /z’en/. Rõ ràng là quá xa với /rông/ của cùng thời ấy. THÌN đúng là không bắt nguồn từ tên gọi con rồng của người Hán. Nhưng nếu đem so sánh với tên gọi con rồng /mahing/ của người Thà Vựng thì như thế nào? Trên đây (&lt;b&gt;đoạn đầu bài viết này mà tôi không đánh lại-QH chú thích&lt;/b&gt;) chúng ta đã ngờ rằng /mahing/ ứng với tên rắn /mơsinh/ mà dạng phục cổ được phục nguyên là /psănh/. Trong quá trình so sánh /z’en/ với /psăng/, thú thực chúng tôi cảm thấy có phần lưỡng lự hoang mang. Khi thấy có sự&amp;nbsp; cấu âm quá gần gũi giữa /z’/ và /s/, giữa /-n/ và /-nh/ và phần nào giữa /ă/ và /e/ chúng tôi rất muốn nêu lên ngay một giả thuyết , chủ trương có sự tương ứng. Nhưng khi nghĩ đến&amp;nbsp; những hệ quả quá bất ngờ của một giả thuyết như vậy, chúng tôi lại sinh ra hơi lo lắng, sợ sai lầm: sai lầm ở khâu phục nguyên /z’en/, ở khâu phục nguyên /psănh/ hoặc sai lầm ngay chính ở khâu nêu lên sự tương ứng.&amp;nbsp; Không lo sợ sao được!&amp;nbsp; &lt;b&gt;Cho /z’en/ ứng với /psănh/ thì hóa ra kết luận rằng THÌN&amp;nbsp; là một tên gọi loài RỒNG-RẮN, RỒNG là một tên gọi gốc từ Proto Việt-Chứt, và cư dân Proto Việt-Chứt hóa ra lại là một trong những tác giả đã tham gia góp phần vào việc hình thành nên hệ thống tên gọi &amp;nbsp;12 năm! Cứ liệu thật hấp dẫn, nhưng rõ ràng là cần phải thận trọng, cần phải tiếp tục tìm tòi nhiều hơn nữa.&lt;/b&gt;]…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Bác nào quan tâm có thể download những cuốn sách nghiên cứu về con giáp ở những link dưới đây:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;ol start="1" style="margin-top: 0cm;" type="1"&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;a href="http://ishare.iask.sina.com.cn/f/10471682.html"&gt;Diệp Thư Hiến, Điền Đại Hiến,&amp;nbsp;&lt;i&gt;Trung Quốc cổ đại thần bí số tự&lt;/i&gt;.&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;a href="http://ishare.iask.sina.com.cn/f/9936839.html"&gt;Ngô Dụ Thành, &lt;i&gt;Trung Quốc sinh tiêu văn hóa&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;a href="http://ishare.iask.sina.com.cn/f/6993118.html"&gt;Ân Vĩ, &lt;i&gt;Văn hóa sinh tiêu.&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://ishare.iask.sina.com.cn/f/13443657.html"&gt;Trung Quốc thập nhị sinh tiêu ấn phổ&lt;/a&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;/span&gt;&lt;/ol&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="mso-element: endnote-list;"&gt;&lt;hr align="left" size="1" width="33%" /&gt;&lt;div id="edn1" style="mso-element: endnote;"&gt;&lt;div class="MsoEndnoteText" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;a href="file:///C:/Documents%20and%20Settings/QUACHHIEN/My%20Documents/M%C3%A8o%20hay%20Th%E1%BB%8F.doc#_ednref1" name="_edn1" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;[i]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; &lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #4c1130;"&gt;Triệu Dực&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&lt;span style="color: #4c1130;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: #4c1130;"&gt;(1727-1814), một nhà văn, nhà sử học nổi tiếng đầu đời Thanh.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&lt;span style="color: #4c1130;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #4c1130;"&gt;Ông đậu tiến sĩ đời vua Càn Long thứ 26. Ông là tác giả cuốn:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #4c1130;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;i&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #4c1130;"&gt;Chấp nhị sử trát ký&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #4c1130;"&gt;&amp;nbsp;. Cuốn này cùng với&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #4c1130;"&gt;&lt;i&gt;Thập thất sử thương các &lt;/i&gt;của&lt;i&gt;&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #4c1130;"&gt;Vương Minh Thịnh&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #4c1130;"&gt;&amp;nbsp;và&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;i&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #4c1130;"&gt;&amp;nbsp;Nhị thập nhị sử khảo dị&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #4c1130;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #4c1130;"&gt;của &amp;nbsp;Tiền Đại Hân được xem là 3 tác phẩm sử học nổi tiếng. &lt;b&gt;(Cảm ơn anh Phạm Hoàng Quân đã chỉ ra lỗi sai trong phần thông tin về Triệu Dực. Em đã kiểm tra lại và đã đính chính &amp;nbsp;:D )&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-5987355329295908272?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/5987355329295908272/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/02/meo-hay-tho.html#comment-form' title='13 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/5987355329295908272'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/5987355329295908272'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/02/meo-hay-tho.html' title='Mèo hay Thỏ?'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>13</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-9066716261830695345</id><published>2011-02-07T03:52:00.000+07:00</published><updated>2011-02-07T03:52:29.905+07:00</updated><title type='text'>Thở dài</title><content type='html'>&lt;div&gt;Buồn khôn xiết kể.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Không biết phải nói gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thở dài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;object height="385" width="640"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube-nocookie.com/v/nZfXECPsoms?fs=1&amp;amp;hl=en_GB"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube-nocookie.com/v/nZfXECPsoms?fs=1&amp;amp;hl=en_GB" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="640" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-9066716261830695345?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/9066716261830695345/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/02/tho-dai.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/9066716261830695345'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/9066716261830695345'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2011/02/tho-dai.html' title='Thở dài'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-8135089042508980530</id><published>2010-12-23T22:14:00.005+07:00</published><updated>2011-05-24T14:24:59.185+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thán văn'/><title type='text'>Giáng sinh an lành, thưa các bác!</title><content type='html'>&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Để em xem nào, nhạc cụ có ipad, ipod, iphone....&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Đúng phong cách của em. Nếu có điều gì đó để phàn nàn về bản thân thì em xin tự thú: ngoài những cuốn sách (sách thuộc về một loại tín ngưỡng khác rồi, he he he), em là một tín đồ cuồng nhiệt của công nghệ cao, bất chấp hiện thực thu nhập một tháng của em chỉ đủ tầm mua một quả máy Nokia đời cũ mèm, to như cục gạch cộng với một con sim khuyến mãi 200.000 trong tài khoản. :)) :)) :))&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Giáng sinh an lành, thưa toàn thể các bác yêu quý của em. (Nhất là những người ở xa em (ở Xì Gòn cũng được tính là xa) những người mà em&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt; tha thiết nhớ thương&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&amp;nbsp;(bôi đậm gạch chân) nhưng rất ít khi được gặp mặt, những người ấy &lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;nhất thiết, nhất nhất thiết&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&amp;nbsp;(bôi đậm gạch chân) phải sống thật vui vẻ hạnh phúc cho em đấy nhớ! :)) :)) :))&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="385" width="640"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube-nocookie.com/v/DK6DRtOLdGA?fs=1&amp;amp;hl=en_GB"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube-nocookie.com/v/DK6DRtOLdGA?fs=1&amp;amp;hl=en_GB" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="640" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-8135089042508980530?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/8135089042508980530/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/12/giang-sinh-lanh-thua-cac-bac.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/8135089042508980530'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/8135089042508980530'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/12/giang-sinh-lanh-thua-cac-bac.html' title='Giáng sinh an lành, thưa các bác!'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-4502201645563341997</id><published>2010-12-21T02:29:00.014+07:00</published><updated>2011-12-17T12:42:37.237+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sách'/><title type='text'>“Nhân tâm duy nguy”</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;S.O.S của Nghiêu Thuấn phóng ra.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Xa lắm trong thời gian.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Bốn ngàn ba trăm năm về trước.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Ngàn muôn đời sau nữa phấn phát cấp cứu biết mà được chưa&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Ông&amp;nbsp; Khổng đã ra tay&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Công vẫn luống.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Xuống hai ngàn năm sau Vương Dương Minh tiếp báo nguy.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nguy đến lớp ta đây rất khẩn cấp.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Ai đó tổ chức cứu nhân tâm?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Hay tra cứu tổ chức trước mình&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Khuyết đâu bổ đó.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Đó không phải sứ mệnh của tôi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tôi chỉ như Cửu Giang Tư Mã thương đĩ bến Tầm Dương, “Cùng một lứa bên trời lận đận”.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Không nghĩ đến Vương Dương Minh ắt tôi sẽ nghĩ đến Spinoza ở Rijnsburg, hay Voltaire ở nước Anh, hay Mme de Stale ở nước Đức, hay Victor Hugo ở đảo &lt;st1:place w:st="on"&gt;Jersey&lt;/st1:place&gt;.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Đều là những trang nên sự nghiệp văn chương tư tưởng trong cơn vận kiển thời quai.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tân Uyên, 22 Octobre 1943&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Phan Văn Hùm&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;(Trích lời “Tựa” cuốn &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Vương Dương Minh-Thân thế và học thuyết )&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;+&lt;/b&gt; &lt;/i&gt;Nhân tiện, bác Phan Văn Hùm còn có một bài giả nhời phóng vấn về "vấn đề mại dâm" hay đến sững sờ đăng trên &lt;i&gt;Việt Dân &lt;/i&gt;ngày 7-4-1934 :))&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;i&gt;+&lt;/i&gt;Đã nhân tiện thì nhân tiện luôn, bác ấy cũng có một bài viết về "Văn Miếu ở Nam Kỳ" trên Tri Tân, không biết người cần khảo đã khảo được chưa nhỉ? :))&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/untitled1-1.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img alt="Photobucket" border="0" height="416" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/untitled1-1.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-4502201645563341997?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/4502201645563341997/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/12/nhan-tam-duy-nguy.html#comment-form' title='13 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/4502201645563341997'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/4502201645563341997'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/12/nhan-tam-duy-nguy.html' title='“Nhân tâm duy nguy”'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>13</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-5538210782352695741</id><published>2010-12-11T02:23:00.006+07:00</published><updated>2011-05-24T14:25:29.406+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thán văn'/><title type='text'>Thanh lý bệnh cúm</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/TQJ0zlaW7_I/AAAAAAAAAC0/ToYyYQEMYd4/s1600/63e16d89jw6dc7wui2x3qj.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/TQJ0zlaW7_I/AAAAAAAAAC0/ToYyYQEMYd4/s320/63e16d89jw6dc7wui2x3qj.jpg" width="228" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nhiều năm về trước, một dáng người cô độc đi xuyên qua đám đông khiến tôi nhận ra sự vô vị của chính mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Và vài năm sau này, một dáng người cô độc khác giữa đám đông khiến tôi nhận thấy mình hoàn toàn có sức mạnh để đi tiếp, để không buông tay với những gì mà mình đang nắm chặt. (Không khác được, bị ảnh hưởng nặng nề bởi &lt;i&gt;Khiêu vũ với bầy sói, &lt;/i&gt;&lt;b&gt;Cô-Gái-Đứng-Với- Bàn- Tay- Nắm -Chặt&lt;/b&gt;...đại loại thế. Nhắc mới nhớ, cuốn này biến đâu mất tiêu, từ lâu lắm rồi không còn liếc thấy trên giá sách, hoặc nó chìm lỉm đâu đó giữa tầng tầng lớp lớp bụi phủ ở góc khuất xó xỉnh nào...)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Cô độc+cô độc+cô độc+cô độc = .............&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Với vài người, không cần kinh nghiệm, chỉ cần trực giác cũng có thể thấu suốt rất nhiều chuyện.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Hoặc không cần rất nhiều, chỉ cần thấu đủ để biết mình nên làm gì.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: 'Times New Roman'; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;À, câu trên chẳng mang tính triết lý triết liếc gì hết. Điều ấy chỉ giống như là &amp;nbsp;thấy sổ mũi, nhức đầu, hắt xì hơi liên tục thì cứ tự động tìm decolgen hoặc cảm xuyên hương ra uống ấy mà ....!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: 'Times New Roman'; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Ây dô, mùa này, bệnh cúm...!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;i&gt;Chú thích: &lt;/i&gt;&lt;b&gt;Ảnh không có tính chất minh họa.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-5538210782352695741?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/5538210782352695741/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/12/thanh-ly-benh-cum.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/5538210782352695741'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/5538210782352695741'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/12/thanh-ly-benh-cum.html' title='Thanh lý bệnh cúm'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/TQJ0zlaW7_I/AAAAAAAAAC0/ToYyYQEMYd4/s72-c/63e16d89jw6dc7wui2x3qj.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-4951994532953473671</id><published>2010-11-29T03:35:00.007+07:00</published><updated>2011-05-24T14:25:53.082+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thán văn'/><title type='text'>Nhắn những người em yêu (2)</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/TPO1aQxCJdI/AAAAAAAAACw/w-zPV-xt83U/s1600/6207f69et748a29c94ad8%2526690.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/TPO1aQxCJdI/AAAAAAAAACw/w-zPV-xt83U/s320/6207f69et748a29c94ad8%2526690.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;1. Tôi đã từng có một tài khoản trên facebook, nhưng nó đã bị xóa cách đây khá lâu. Ban đầu dưới sự lôi kéo của sư huynh Thiên Hỏa, tôi đã tham gia facebook với mục đích chính là giữ liên lạc với anh em bạn bè và những người bạn đã từng quen trên mạng hồi còn 360 phần lớn giờ đã chuyển sang mạng đó. Thoạt đầu cũng không có vấn đề gì nhưng sau đó tôi phát hiện facebook là cả một sự phiền toái. Những điều riêng tư (thí dụ những bức ảnh chẳng hạn) một đôi lần cứ bị phơi bày trên đó như một cái chợ bất chấp tôi có muốn hay không. Hai năm gần đây, khi tiến dần vào một cuộc sống gần như ẩn dật, tôi có đôi chút thể nghiệm rất khác với trước đây về những điều quý giá của bản thân. Gia đình và những người bạn mà tôi yêu quý, tôi giữ họ lại cho riêng mình và không có ý định chia sẻ họ với bất cứ ai. Những chuyện mà tôi biết về họ chỉ thuộc về riêng tôi. &lt;b&gt;Đó là lí do vì sao hiện tại tôi hoàn toàn không dùng facebook&lt;/b&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;2. Tôi có một blog bên wordpress.com sao lưu toàn bộ blog 360 trước đây. Blog đó hoàn toàn không được update và tôi cũng không định update bất cứ thông tin gì trên blog đó. Với tôi “quá khứ đã được dọn dẹp, phơi phóng rồi cất vào ngăn gọn gàng và sạch sẽ…”. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;3. &lt;b&gt;Blog duy nhất của tôi chính là blog này&lt;/b&gt;, nơi tôi &lt;i&gt;đang&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;/i&gt;chia sẻ những gì tôi &lt;i&gt;đang&lt;/i&gt; nghĩ, &lt;i&gt;đang&lt;/i&gt; đọc, &lt;i&gt;đang&lt;/i&gt; say mê, &lt;i&gt;đang&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;/i&gt;có hứng thú với những người mà tôi (&lt;i&gt;đang&lt;/i&gt;) yêu quý (ai mà biết sẽ có chuyện gì xảy ra trong tương lai cơ chứ, he he he). Tôi không bao giờ đùa cợt với những gì [bao gồm cả những người] mà tôi &amp;nbsp;thích cho dù bản tính của tôi &amp;nbsp;rất ưa hài hước. Tôi có thể chỉ quan tâm đến những gì (những ai) tôi thích mà sẵn sàng hốt lược tất cả những thứ khác . Điều đó, tin tôi đi, chẳng hay ho thú vị chút nào, nó sẽ khiến bạn phải nhiều phen khốn đốn. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;4. Điều cuối cùng, hiện giờ đang là thời khắc thâm canh bán dạ vậy mà người viết những dòng này vì một chuyện hoàn toàn không liên quan đến mình mà tâm tư hỗn tạp, ngủ không ngủ được, làm việc không làm việc được, chẳng biết làm thế nào để chống cự lại với một nỗi buồn suốt cả tuần nay cứ loang dần trong lòng mình như dầu loang trên biển miền Trung. :)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-4951994532953473671?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/4951994532953473671/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/11/nhan-nhung-nguoi-em-yeu-2.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/4951994532953473671'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/4951994532953473671'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/11/nhan-nhung-nguoi-em-yeu-2.html' title='Nhắn những người em yêu (2)'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/TPO1aQxCJdI/AAAAAAAAACw/w-zPV-xt83U/s72-c/6207f69et748a29c94ad8%2526690.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-1042220089914375348</id><published>2010-11-23T16:37:00.008+07:00</published><updated>2011-12-17T12:56:29.210+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sử học'/><title type='text'>Chú thích</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;1. &lt;a href="http://www.talawas.org/?p=24907"&gt;Trong bài viết &lt;/a&gt;in ở phần đầu tập 1 cuốn &lt;i&gt;Minh Thực lục-Quan hệ Trung Hoa-Việt Nam thế kỷ XIV-XVII&lt;/i&gt; (tr.46), anh Phạm Hoàng Quân đã băn khoăn chỉ ra trong quá trình hoàn thiện cuốn sách có một vài trường hợp chú thích chưa được rõ ràng vì đó là những thuật ngữ chuyên ngành, đòi hỏi phạm vi kê cứu rộng mà anh chưa tìm được tài liệu tra cứu như: “thuyền &amp;nbsp;Đằng Bộ” &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span lang="ZH-CN" style="color: black;"&gt;藤 步&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;, chiến cụ của quân Lam Sơn có tên gọi “Ô quy ba” &lt;span lang="ZH-CN"&gt;烏龜芭&lt;/span&gt; hay “Lữ (Lã) công xa” &lt;span lang="ZH-CN"&gt;吕公車&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &lt;/span&gt;&lt;b&gt;(ở đây người dịch phân biệt "Ô quy ba" và "Lữ công xa" là 2 loại chiến cụ khác nhau&lt;/b&gt;)…vân vân…Bất cứ ai đã từng dịch tài liệu Hán Nôm đều biết đặc thù của công việc này là “phải chú thích”. Nếu không có chú thích, sẽ không thể hiểu được văn bản. Có những trường hợp văn bản cần dịch chỉ là một bài thơ tám câu, nhưng người dịch phải chú thích đến vài trang. Và nhiều khi để có được một chú thích hoàn thiện, người dịch phải tốn nhiều công phu kê cứu tài liệu. Đối với một tài liệu lịch sử, một văn bản ghi chép tổng hợp nhiều lĩnh vực trong qua khứ như &lt;i&gt;Minh Thực lục&lt;/i&gt;, công việc chú thích càng đặc biệt quan trọng. Vì thế, dù tôi luôn cho rằng, nếu có một vài khiếm khuyết nào đó trong khi dịch một công trình như cuốn &lt;i&gt;Minh Thực lục-Quan hệ Trung Hoa-Việt Nam thế kỷ XIV-XVII&lt;/i&gt; là chuyện hoàn toàn tất nhiên, thì tôi cũng vẫn đồng cảm với anh Phạm Hoàng Quân khi anh vẫn còn cảm thấy “lăn tăn” về một vài chú thích chưa hoàn thiện. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Thực ra, trong cuốn &lt;i&gt;Vũ bị chí&lt;/i&gt; (do Mao Nguyên Nghi đời Minh tập hợp), bản khắc in đời Minh được lưu trữ tại thư viện Đại học Bắc Kinh (Bắc Kinh xuất bản xã cho in lại bản khắc này) có vẽ hình minh họa chính xác “Lữ (Lã) công xa”. Tên gọi đầy đủ của nó là "Lâm Xung Lã công xa". :)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Đây là bản vẽ trong &lt;i&gt;Vũ bị chí&lt;/i&gt;. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/LaCongxa.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img alt="La cong xa (Vu bi chi)" border="0" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/LaCongxa.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Bản này do chất lượng scan nên &amp;nbsp;rất mờ, vì thế tôi có search trên mạng một bản khác rõ nét hơn:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/297a.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img alt="La cong xa" border="0" height="640" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/297a.jpg" width="476" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tôi nghĩ có lẽ gọi là “Lữ công xa” là bởi vì cấu trúc của xe giống như hai chữ khẩu chồng lên nhau&lt;span lang="ZH-CN"&gt;（吕）&lt;/span&gt;nên có tên gọi ấy? (Tôi chỉ đoán thế thôi trong cuốn &lt;i&gt;Vũ bị chí&lt;/i&gt; cũng không giải thích)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Về hàng rào rùa đen “&lt;span lang="ZH-CN"&gt;烏龜芭&lt;/span&gt;” (Ô quy ba), tôi nghĩ đáng lẽ là &lt;span lang="ZH-CN"&gt;烏龜&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt;笆&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN"&gt; &lt;/span&gt;thì chính xác hơn. Trong &lt;i&gt;Vũ bị chí&lt;/i&gt; cũng có vẽ hình của một vài kiểu “&lt;span lang="ZH-CN"&gt;笆&lt;/span&gt;” như: nhạn sí ba, bình phong ba.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/Chiencu1.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img alt="Chien cu (Vu b&amp;amp;#7883; chi)" border="0" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/Chiencu1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/chiencu2.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img alt="Chien cu 1 (Vu b&amp;amp;#7883; chi)" border="0" height="489" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/chiencu2.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;“Ba” là một tấm phên đan bằng tre chắn phía ngoài của xe. “Ô quy ba” có thể hình dung là: những tấm phên tre đan hình lục giác xen nhau (như hình lục giác trên mui rùa) hoặc là một tấm phên tre đan hình khum như mui rùa. &lt;b&gt;&lt;u&gt;Như thế, “Ô quy ba” không phải là một chiến cụ riêng biệt như các dịch giả đã dịch, nó thực ra là một phần của chiến xa&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;. Vì thế, trong đoạn “&lt;i&gt;Tặc dĩ Xương Giang vi quan quân xuất nhập yết hầu chi địa, đại tập binh tượng, dụng ô quy ba lữ công xa, vân thê lai công&lt;/i&gt;” thì “ô quy ba Lữ công xa” là một cụm từ liền nhau với nghĩa là: dùng &lt;b&gt;&lt;u&gt;xe Lữ công (có) phên tre hình mai rùa &lt;/u&gt;&lt;/b&gt;….&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Vũ bị chí&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; là một cuốn sách tập hợp đầy đủ những kiến thức về chiến tranh như binh pháp, trận pháp có minh họa bằng &amp;nbsp;các bức vẽ (thí dụ &lt;a href="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/untitled.jpg" target="_blank"&gt;bát quái trận đồ&lt;/a&gt;,&lt;a href="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/untitled1.jpg"&gt; thực giả hư trận đồ&lt;/a&gt;), &amp;nbsp;thiết quân doanh (&lt;a href="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/Thichkquangphuongdoanhdo.jpg"&gt;Thích Kế Quang phương doanh đồ&lt;/a&gt;), luyện bộ binh (&lt;a href="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/phucbinhdo.jpg"&gt;huấn luyện cách đặt phục binh&lt;/a&gt;), thủy binh, kỵ binh, giáo kỳ… đến các vấn đề về chiến cụ như: chiến xa, chiến thuyền, côn, cung, nỏ, thương, đao, kiếm. Ngoài những công dụng cụ thể của các chiến cụ, trong sách còn có các hình vẽ thể hiện cách sử dụng những vũ khí đó thí dụ như phần “thương pháp” tôi có liếc thấy vài thế tên kêu hơn chuông như: “Dạ Xoa thám hải”, “Thanh long hiến trảo”, “Linh miêu tróc thử”, &amp;nbsp;“Thái Công điếu ngư”…. Ngay đến chuyện dùng cờ (lá cờ) gì, mỗi loại cờ quy định độ dài ngắn ra sao, mỗi phía Đông, &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;, Tây, Bắc trên cờ có hình gì cũng được quy định rất chi tiết, tỉ mỉ. Ngoài ra sách cũng đề cập đến các vấn đề như phép tắc ban thưởng (chiến công gì thì được ban lễ vật gì), tuyên dương trong quân, những bài văn tế cờ, tế quân…vân vân và vân vân. Nói tóm lại là tất tần tật mọi thứ về chiến tranh. Thi thoảng, từ góc độ sở thích của cá nhân, tôi thích lục lọi đọc những thứ rất giời ơi đất hỡi, như cuốn “&lt;i&gt;Á Phi cổ binh khí đồ thuyết&lt;/i&gt;” (nghiên cứu về&amp;nbsp; binh khí cổ của Châu Á (có một phần viết riêng về Việt Nam) lẫn Châu Phi qua ảnh) hay cuốn &lt;i&gt;Vũ bị chí&lt;/i&gt; nêu trên chẳng hạn. Nhưng đọc cho qua thì được, đọc kỹ thì chẳng hay ho chút nào. Những kiến thức mà quá nhiều xảo thuật và nặng tính sát thương sẽ làm tổn hại khí chất “ôn, nhu, đôn, hậu”…của phụ nữ chốn khuê phòng. &amp;nbsp;He he he. :)) :)) :))&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;2. Chính vì độ quan trọng của “chú thích” nên với những người thường xuyên phải làm việc với các tư liệu Hán Nôm, sau kinh điển Nho gia, các loại từ điển là vô cùng quan trọng. Ít nhất phải có từ vài chục cuốn từ điển các loại trở lên (tùy thuộc người đó thuộc chuyên môn lĩnh vực gì thì sẽ có từ điển về lĩnh vực ấy). Cách đây khoảng chục năm, sách vở hiếm hoi lại đắt (sách bán ở Xunhasaba thường là giá gốc x 2,5) nên một nhóm anh chị em thân thiết thường chia nhau mua mỗi người một cuốn từ điển khác nhau rồi trao đổi dùng chung (giá cuốn Từ Hải hồi đó (năm 1999) là 550.000 đồng, một chỉ vàng lúc ấy nếu tôi nhớ không nhầm chỉ khoảng hơn 200.000 là cùng). Từ khi internet trở nên thông dụng, tư liệu không còn là vấn đề nữa. Nếu có thời gian, tìm đúng nguồn và sử dụng đủ các từ khóa bạn có thể download free trên mạng khoảng hơn 1000 cuốn từ điển các loại. Trung Quốc họ rất chăm chỉ làm từ điển vì thế bạn sẽ có &lt;i&gt;Hồng Lâu Mộng từ điển, Đường thi từ điển, Tống Từ từ điển, điển cố từ điển, nhị thập tứ sử từ điển, văn học từ điển, hý khúc từ điển, quan chế từ điển, Chư tử bách gia đại từ điển, Thi Kinh giám thưởng từ điển&lt;/i&gt;…vân vân và vân vân. Tuy nhiên những cuốn sách dạng scan này chất lượng chỉ thuộc hàng trung bình, có cuốn còn hơi nhòe một tí. Với tôi thì không có vấn đề gì, chỉ cần đọc được nội dung của nó là OK. &amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;3. Nhắc đến việc tìm tư liệu thông qua từ khóa mới thấy hệ thống thư viện Việt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt; thiệt là&amp;nbsp; rắc rối phức tạp hết sức. Tôi lấy một ví dụ, cùng một cuốn sách nếu bạn tìm bằng từ khóa “Nho giáo” mà không tìm thấy, bạn hãy thử bằng “Nho học”, không thấy thì lại tìm tiếp bằng “Nho gia”, không thấy nữa bạn lại đổi thành “Khổng giáo”, rồi tìm tiếp nữa bằng “Khổng học”. Đấy là một ví dụ đơn giản nhất. Đại khái thế. Một cuộc chiến cân não thực sự trong một hệ thống quá phức tạp và không đồng bộ. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-1042220089914375348?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/1042220089914375348/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/11/chu-thich.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/1042220089914375348'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/1042220089914375348'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/11/chu-thich.html' title='Chú thích'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-6520962873492062713</id><published>2010-11-16T22:49:00.006+07:00</published><updated>2010-11-16T23:32:32.466+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc sách xong rồi tán nhảm'/><title type='text'>Gian truân người phụ nữ trẻ ly hôn.</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tuổi: 29, gần 30, nhưng nhìn thì như mới 28,5. Nàng &lt;b&gt;&lt;i&gt;hơi hơi&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; (nhấn mạnh chữ "hơi hơi") béo. (&lt;b&gt;&lt;i&gt;Cân nặng&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;i&gt;? Không, nghiêm túc đấy. Các vị luyên thuyên đấy chứ?&lt;/i&gt; Ai lại đi hỏi cân nặng của một người phụ nữ vẫn chưa giảm hết những cân thừa sau khi sinh nở?). Tính tình: nhút nhát (xét cho cùng trước khi ly dị, thế giới của nàng chỉ quanh quẩn bên chồng và con nàng). Tình trạng hôn nhân: vừa ly dị chồng cách đây 8 tháng. Mọi thứ đều có vẻ ổn (nàng xoay xở nuôi con rất khá) trừ vài việc khiến nàng cảm thấy chật vật. Thí dụ như: &lt;b&gt;Gián&lt;/b&gt;&lt;i&gt;. &amp;nbsp;Ok, được thôi, riêng chuyện gián thì nàng đồng ý&lt;/i&gt;. Giá có gã đàn ông nào bên cạnh thay nàng đối phó với lũ gián đột ngột xuất hiện lúc đêm khuya bằng một cái di chân bẹp dí thì vẫn tuyệt hơn là tự mình phải chiến đấu với chúng bằng bình xịt côn trùng. Chúng là kẻ thù số 1 của đời nàng. Ọe. Cứ nhắc đến gián là nàng ọe. Nói cho cùng nàng vẫn cần 1 gã đàn ông. Để dành cho việc lắp giá sách trong phòng các con nàng chẳng hạn (những bộ phận lắp ráp của một giá sách nhỏ xinh xinh và bảng hướng dẫn lắp đặt chi tiết khiến nàng luống cuống đến hoảng loạn). Hay là khi phải điền tờ khai thuế cũng thế. Phải tự mình tính toán các con số khiến nàng sợ hãi đến rụng rời. Vì tất cả các lẽ đó, dù thất vọng về người chồng đầu tiên, bố của các con nàng, 2 cô con gái bé bỏng thiên thần, thì giờ đây nàng vẫn quyết định tìm lại cho mình một người đàn ông khác, MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG TRONG MƠ của đời nàng. Vâng, nàng tên là Déborah, thường được gọi dưới cái tên &amp;nbsp;âu yếm &amp;nbsp;là “des beaux rats” (Bầy Chuột xinh). &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Một người phụ nữ trẻ phải đối diện với hệ quả của “hậu ly hôn” . Đằng sau sự nhẹ nhõm khi tự giải thoát mình khỏi một cuộc hôn nhân buồn chán, tự giải thoát mình khỏi một người đàn ông ích kỷ và tẻ nhạt (một người cô (&lt;b&gt;&lt;i&gt;tưởng là&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;) đã yêu từ khi mới mười bảy tuổi), Déborah vấp phải muôn ngàn khó khăn khi hòa nhập lại với nhịp điệu xã hội, một xã hội mà từ lâu cô chỉ đối diện với nó sau lưng chồng. Không chỉ chật vật trong việc kiếm tiền nuôi hai cô con gái, cô còn phải chật vật chiến đấu với sự nhút nhát và tự ti về bản thân. Ngoài Déborah, thông qua các mối quan hệ của cô (những bữa tiệc pyjama hàng tháng với những người bạn gái), muôn mặt hiện trạng của những người phụ nữ có gia đình, đã ly hôn hoặc không kết hôn khác hiện lên rất sinh động. Mỗi một người phụ nữ có những khó khăn của riêng mình mà họ chỉ có thể tự mình đối diện và giải quyết. Có rất nhiều cách để những người phụ nữ chiến đấu chống lại những người đàn ông tồi tệ (những kẻ ghen tuông bệnh hoạn, những kẻ tự cho phép mình được quyền lừa dối, những kẻ độc đoán gia trưởng nhưng thực chất lại là những đứa bé chưa lớn, những kẻ nhẫn tâm bỏ rơi họ đúng vào ngày cưới), những kẻ suýt nữa khiến người phụ nữ tự hủy hoại và giam hãm đời mình trong trầm cảm triền miên. Có rất nhiều cách để những người phụ nữ từng bị tổn thương tạo dựng lại cuộc đời mình đầy tự tin và dũng cảm. Người chồng cũ không khiến Déborah mất niềm tin về đàn ông, nhưng anh ta là một ví dụ hoàn hảo để cô hiểu rằng: &lt;i&gt;anh ta là số nhiều&lt;/i&gt; và cô phải thận trọng cho lần thứ hai. Dù không phải là một người phụ nữ tuyệt vời, nhưng cô có quyền lựa chọn cho mình một người đàn ông như cô mong muốn. Lựa chọn nghĩa là gì? Nghĩa là sẽ có sự loại bỏ. Điều đó cũng đồng nghĩa với sự chủ động. Hành trình tìm lại người đàn ông thứ hai của Déborah đã diễn ra đúng như thế: cô chọn, rồi cô loại bỏ. Cô lại chọn, lại loại bỏ. Cho đến khi cô gặp được người mà cô thấy thích hợp với mình. Trong quá trình sàng lọc ấy, Déborah đã tích trữ thêm nhiều đau đớn, thất vọng, chán ngán, nhưng bất chấp việc cô tiếp tục “tròn” thêm (vì ăn quá nhiều sô cô la trong những cơn trầm uất), cô thực sự “đã trưởng thành”.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nội dung của cuốn tiểu thuyết không có&amp;nbsp;gì đặc biệt, nếu nó không được kể bằng một giọng văn vô cùng hài hước xen lẫn những đoạn hội thoại quá trắng trợn về đời sống sinh hoạt riêng tư của phụ nữ (e hèm, đọc đỏ cả mặt), và những câu văn đay nghiến RẤT ĐÀN BÀ. Có lẽ sau &lt;i&gt;Nhím thanh lịch&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;Gian truân người phụ nữ trẻ ly hôn&lt;/i&gt; là cuốn tiểu thuyết thứ 2 khiến tôi vừa đọc vừa cười, nhưng lần này là những trận cười không thể kiểm soát nổi, nửa đêm nửa hôm phải úp mặt vào gối mà cười rung cả giường. Trung bình khoảng 1,5 trang/1 trận cười khằng khặc, Không, chả có nữ quyền nữ kiếc, chẳng nữ tính nữ tiếc dính dáng &amp;nbsp;gì ở đây hết (dù có rất nhiều đoạn mắng mỏ chì chiết đàn ông và tung hô đàn bà một cách rối rít) câu chuyện đơn giản chỉ là cách mà mỗi người (đàn ông hay đàn bà cũng thế) băng qua sa mạc của chính đời mình. &lt;b&gt;&lt;i&gt;“Chỉ có hai cách sống: một là làm như không có điều gì kỳ diệu, hai là coi như tất cả đều kỳ diệu”&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; (Albert Einstein), đấy, câu đề dẫn cho đoạn kết của cuốn tiểu thuyết đã nói như thế đấy, mọi chuyện hoàn toàn tùy thuộc vào sự lựa chọn của bạn. &amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;+&lt;b&gt;&lt;i&gt;Cảnh báo: Những phụ nữ mỏng manh, dịu dàng, nhẹ nhàng, tinh tế (thí dụ như chị gì thích uống cà phê vỉa hè với những lát cắt đu đủ đẹp như một đoạn văn viết tháu) thì nhất quyết không nên đọc cuốn này.&lt;/i&gt; Em đã cảnh báo rồi đấy nhé :)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-6520962873492062713?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/6520962873492062713/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/11/gian-truan-nguoi-phu-nu-tre-ly-hon.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/6520962873492062713'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/6520962873492062713'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/11/gian-truan-nguoi-phu-nu-tre-ly-hon.html' title='Gian truân người phụ nữ trẻ ly hôn.'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-4873930043004075623</id><published>2010-11-11T16:39:00.010+07:00</published><updated>2010-11-23T20:21:31.195+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sử học'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='văn hóa'/><title type='text'>Kỹ nữ, thương nhân, hải tặc (hải đạo)</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Thường xuyên đặt các vấn đề của lịch sử Việt Nam vào trong phạm vi khu vực, nhưng nhìn từ góc độ của những nhân vật bàng tuyến như: kỹ nữ, thương nhân và hải tặc, từ đó tìm đọc những công trình nghiên cứu có liên quan về nhóm nhân vật này là một trong những mối quan tâm dễ chịu của tôi (có những mối quan tâm không hề dễ chịu một chút nào, mỗi lần động đến là “chiến chiến căng căng” như dẫm trên băng mỏng). Cần các luận chứng thuyết phục hơn nữa, nhưng cá nhân tôi luôn cho rằng kỹ nữ, thương nhân, hải tặc là những nhân vật góp phần không nhỏ tạo nên lịch sử của nhiều đô thị ở Châu Á thời trung cận đại.&lt;b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Hay ở chỗ,&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;cái gì &amp;nbsp;của&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Trung Quốc cũng có thể biến thành một bộ phận của “văn hóa”.&amp;nbsp; Vì thế, họ có khá nhiều công trình về “thanh lâu văn hóa”, nghiên cứu&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;vai trò của các &amp;nbsp;kỹ nữ và&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;những ảnh hưởng của “môi trường thanh lâu” đối với &amp;nbsp;lịch sử Trung Quốc nói chung và văn học Trung Quốc nói riêng như các cuốn &amp;nbsp;&lt;i&gt;Thanh lâu dữ Trung Quốc văn hóa&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;Thanh lâu văn học dữ Trung Quốc văn hóa, Thanh lâu văn hóa dữ Trung Quốc văn học nghiên cứu...&lt;/i&gt;Trong bộ tùng thư nghiên cứu về lịch sử thành phố Thượng Hải, cuốn &lt;i&gt;&lt;a href="http://books.google.com/books?id=RDYu5DiZ6ZQC&amp;amp;printsec=frontcover&amp;amp;source=gbs_atb#v=onepage&amp;amp;q&amp;amp;f=false"&gt;Prostitution and sexuality in Shanghai: a social history, 1849-1949&lt;/a&gt;&amp;nbsp;&lt;/i&gt; (Bản dịch tiếng Trung: &lt;i&gt;Thượng Hải kỹ nữ: 19-20 thế kỷ Trung Quốc đích mại dâm dữ tính&lt;/i&gt;) của Christian Henriot tương đối đặc biệt. Nhà nghiên cứu người Pháp này cho rằng: nghiên cứu lịch sử từ góc độ mại dâm &amp;nbsp;là một hướng nghiên cứu rất thú vị. Kỹ nữ là những người đứng bên lề nhưng họ lại là đối tượng tiếp xúc với hầu hết mọi giai tầng trong xã hội. Họ đứng ở điểm giao của sự phân chia ranh giới: một bên là một nhóm người bị xã hội vứt bỏ, một bên là xã hội đã cự tuyệt họ và bị họ cự tuyệt. Từ những nghiên cứu rất chi tiết về hoạt động mại dâm (đội ngũ kỹ nữ, quy mô hoạt động, tính kinh tế, và những hoạt động xã hội gắn liền với nghề mãi dâm ở Thượng Hải….),&amp;nbsp; Christian Henriot cho rằng: chính hoạt động mại dâm đã thúc đẩy tốc độ hiện đại hóa vũ bão ở Thượng Hải từ 1842 đến 1949.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Các công trình nghiên cứu về thương nhân của Trung Quốc tập trung nhiều nhất vào đội ngũ thương nhân thời Minh Thanh: như &lt;i&gt;Minh Thanh thương nhân văn hóa nghiên cứu&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;Minh Thanh thời đại thương nhân cập thương nghiệp tư bản,&lt;/i&gt; &lt;i&gt;Nho gia luân lý dữ thương nhân tinh thần&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;Trung Quốc cận thế tông giáo luân lý dữ thương nhân tinh thần.&lt;/i&gt; Những công trình này nghiên cứu địa vị và ảnh hưởng của thương nhân trong xã hội (đặc biệt là trong xã hội&amp;nbsp; của những đô thị trung tâm) từ đó cho thấy quy luật phát triển của nền kinh tế phong kiến Trung Quốc. Tính di động của đội ngũ thương nhân&amp;nbsp; tạo cho họ một vị trí đặc biệt trong sự phát triển của các đô thị Châu Á thời trung đại. Thương nhân chính là cầu nối và là đối tượng trung chuyển văn hóa giữa thành phố này với thành phố khác, thậm chí là từ khu vực này sang khu vực khác. Chính tính di động này cũng đã tạo nên một mối quan hệ cũng rất đặc biệt trong lịch sử Trung Quốc:&lt;b&gt; thương nhân-kỹ nữ&lt;/b&gt;. Không phải tự nhiên mà những câu chuyện về mối tình thương nhân-kỹ nữ&amp;nbsp; lại chiếm đại đa số trong tiểu thuyết diễm tình Minh Thanh (nhiều hơn cả mối tình Sĩ nhân- kỹ nữ). Nhu cầu đọc của thương nhân và thị dân bình dân đã thúc đẩy sự phát triển của văn học thông tục Trung Quốc dưới thời Minh Thanh. Những cuốn sách được thương nhân mang theo trong các chuyến di chuyển giữa vùng này với vùng khác vô tình đã tạo nên một sự lưu chuyển văn hóa.&amp;nbsp; Rất nhiều tiểu thuyết diễm tình của Trung Quốc, những cuốn sách viết về tình dục như &lt;i&gt;Tham hoan báo, Nhục bồ đoàn,&lt;/i&gt;…thậm chí là &lt;i&gt;Kim Vân Kiều Truyện &lt;/i&gt;của Thanh Tâm Tài Nhân xuất hiện ở Việt Nam &lt;b&gt;&lt;u&gt;có thể &lt;/u&gt;&lt;/b&gt;đều qua trạm trung chuyển thương nhân. (Một trạm khác là qua các đoàn đi sứ. Trong sách vở mang về nước, bên cạnh những bộ sách do vua Trung Quốc ban tặng, còn có rất nhiều những sách do các quan lại mua về do sở thích cá nhân. Tuy nhiên nhiều sách cấm đã bị ách lại trong trạm kiểm soát ở biên giới). &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Giao thương qua đường biển đem lại lợi nhuận rất lớn nhưng đồng thời cũng tiềm ẩn rất nhiều nguy cơ. Một trong những nguy cơ đó là: hải tặc. Trong khu vực, hải tặc Trung Quốc có một vị trí vô cùng quan trọng, chi phối lớn đến hoạt động thông thương trên biển. Nhà nghiên cứu lịch sử Trịnh Quảng Nam (vốn là con cháu của Trịnh Chi Long, một “hải đại khấu” nổi tiếng), vì muốn lật lại vụ án cho tiền nhân nên đã quyết định nghiên cứu về lịch sử cướp biển Trung Quốc. Trong cuốn &lt;i&gt;Trung Quốc hải đạo sử&lt;/i&gt; ông đã trình bày lịch sử hình thành và phát triển của hải tặc Trung Quốc, vị trí, vai trò, ảnh hưởng, sự chi phối của lực lượng này đến hoạt động thông thương, thậm chí là cả các hoạt động chính trị tại Trung Quốc và trong khu vực.. “Hải tặc” từ rất sớm đã được chép trong các bộ sử Trung Quốc như &lt;i&gt;Hậu Hán thư, Tam Quốc chí, Tấn thư, Ngụy thư, Tùy thư, Cựu Đường thư, Tân Đường thư, Tống sử, Nguyên sử, Minh sử, Minh sử cảo, Thanh sử cảo, Tư trị thông giám, Tục tư trị thông giám, Mông Ngột Nhi sử ký, Nguyên sử kỷ sự, Tân Nguyên sử, Minh sử kỷ sự bản mạt, Sùng Trinh trường biên, Minh thực lục, Thanh thực lục, Minh Thanh sử liệu…&lt;/i&gt; vân vân và vân vân (chưa kể đến các bộ địa phương chí).. Nghiên cứu về cướp biển Trung Quốc còn có học giả người Nhật Matsuura Akira với cuốn &lt;i&gt;Trung Quốc hải thương dữ hải tặc&lt;/i&gt;, bên cạnh đó còn có một loạt những công trình và các luận án nghiên cứu về “hành vi và tổ chức cướp biển Quảng Đông dưới đời Thanh” hay “cướp biển thời Gia Long với sự manh nha của chủ nghĩa tư bản Trung Quốc) (về kỹ nữ cũng có một chương viết tương tự: “thanh lâu văn hóa với sự manh nha của chủ nghĩa tư bản triều Minh). Riêng ở Việt Nam, Tạ Chí Đại Trường đã từng đề cập đến vai trò của cướp biển trong cuộc khởi nghĩa Tây Sơn. Vấn đề đó, còn có thể tham khảo bài nghiên cứu của Dian H Murray &lt;a href="http://www.gio-o.com/NgoBacDMurray082007.htm"&gt;ở đây&lt;/a&gt;, qua bản dịch của Ngô Bắc.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Cách đây 1 năm khi tôi đọc &lt;b&gt;&lt;i&gt;Sư tử và rồng&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;i&gt;,&lt;/i&gt; và bây giờ là &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span lang="DE" style="color: #4c1130;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;i style="font-weight: bold;"&gt;Tư liệu các công ty Đông Ấn Hà Lan và Anh về Kẻ Chợ-Đàng Ngoài thế kỷ XVII &lt;/i&gt;của Hoàng Anh Tuấn&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="DE" style="color: #4c1130;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;, &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="DE" style="color: #4c1130;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;cùng với sự xuất hiện của các tầu buôn và các trụ sở thương điếm của người Hà Lan và Anh tại Kẻ Chợ, từ sự bùng nổ của hoạt động mại dâm dọc tuyến sông có sự thông thương với tầu buôn nước ngoài, từ sự phát triển và nhanh chóng lụi tàn của các đô thị hải cảng, tôi đã nghĩ: vậy ở Việt Nam: kỹ nữ, thương nhân và hải tặc có vai trò như thế nào trong sự phát triển của các đô thị trung tâm, nhất là các hải cảng ven biển từ thế kỷ XVII-XVIII? Thực chất có hay không vai trò của họ trong quá trình phát triển ấy?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-4873930043004075623?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/4873930043004075623/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/11/ky-nu-thuong-nhan-hai-tac-hai-ao.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/4873930043004075623'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/4873930043004075623'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/11/ky-nu-thuong-nhan-hai-tac-hai-ao.html' title='Kỹ nữ, thương nhân, hải tặc (hải đạo)'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-5247123053941094355</id><published>2010-09-30T01:55:00.017+07:00</published><updated>2010-11-23T20:23:21.699+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sách'/><title type='text'>Thăng Long ơi!</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;i&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Hơn chục năm chầy thân lữ khách/ Tháng ngày nhếch nhác với Thăng Long&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Hai câu trên thuộc bản quyền của sư huynh Vô công (tục danh &lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Bà Triệu đi cấy&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; (&lt;/span&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;xin các bác nhớ cho là &lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;“cấy”&lt;/span&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; chứ không phải là &lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;“cày”&lt;/span&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; , không lâu trước đây không biết bác nào đó viết là “Bà Triệu đi cày” đã khiến sư huynh có chút phiền lòng vì nickname đầy nở nang phồn thực của mình đã bị biến thành cái tên đầy tục trần cơ bắp)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;. Trong đám anh em, sư huynh được tôn xưng là tổ sư dòng thơ “hương tiêu” (thường được gọi dưới cái tên “thơ chuối”, là “thơ chuối” chứ không phải “thơ củ chuối”). Như mọi khi, hai câu thơ trên của sư huynh bốc mùi chuối thơm lừng, nhưng ý vị cảm khái khiến cho người ta không khỏi đau lòng gục gặc đầu mà thầm khen là tuyệt bút.:))&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Chưa bao giờ lại thấy thương Thăng Long như ...bây giờ. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Vì thế, thương Thăng Long bao nhiêu các bác nên mua sách viết về Thăng Long nhiều bấy nhiêu. Đợt này NXB Hà Nội ra một loạt công trình sách đồ sộ &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;về Thăng Long &lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;(mỗi cuốn cỡ từ 1000 trang trở lên) và nhiều cuốn trong số đó rất có chất lượng. Dưới đây là những cuốn nằm trong list của tôi :&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;ol start="1" style="margin-top: 0cm;" type="1"&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tư liệu văn hiến Thăng Long-Hà Nội,      Tuyển tập Địa chí &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;(3 tập), TS Nguyễn Thúy Nga và TS Nguyễn Kim Sơn (đồng chủ      trì), NXB Hà Nội (Bác nào đã có cuốn &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Hà Nội nửa đầu thế kỷ XX&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; của cụ Nguyễn Văn Uẩn thì      có thêm bộ này nữa là hoàn bị tư liệu về địa chí Thăng Long từ      cổ chí ...cận kim)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tư liệu các công ty Đông Ấn Hà Lan và      Anh về Kẻ Chợ-Đàng Ngoài thế kỷ XVII&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;của TS Hoàng      Anh Tuấn,&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;NXB Hà Nội. Cuốn      này bác nào không mua nhanh thì sẽ hết ngay tắp lự.&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tư      liệu văn hiến Thăng Long-Hà Nội, Tuyển tập tư liệu phương Tây, &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;do      PGS.TS Nguyễn Thừa Hỷ (chủ trì), NXB Hà Nội. Sẽ có một bình      luận riêng cho cuốn này.&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tư liệu văn hiến Thăng Long-Hà Nội,      Tuyển tập các công trình nghiên cứu văn hóa, &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;PGS.TS Nguyễn Hải Kế&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Thăng Long-Hà Nội, Tuyển tập tư liệu văn      hiến: Văn bia, &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;PGS.TS Phạm Thùy Vinh&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Văn sách thi Đình Thăng Long-Hà Nội, &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;PGS.TS Nguyễn Văn Thịnh và Ths      Đinh Thanh Hiếu.  &lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Văn bia Tiến sĩ Quốc tử giám,&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; &lt;span class="Apple-style-span" style="font-weight: normal;"&gt;PGS&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;TS Ngô Đức      Thọ&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Đông Kinh nghĩa thục và văn thơ Đông Kinh      nghĩa thục&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;, &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;PSG.TS Chương Thâu&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Di văn thời Tây Sơn trên đất Thăng Long,      Hà Nội.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;i&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;PGS Trần Nghĩa.&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Minh Thực lục: Quan hệ Trung Hoa –Việt Nam thế      kỷ XIV-XVII (3 tập), &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Hồ Bạch Thảo dịch và chú thích; Phạm Hoàng Quân hiệu đính, bổ chú và      giới thiệu; PGS.TS Nguyễn Minh Tường biên tập nội dung.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: medium;"&gt;Gương mặt văn học Thăng Long,&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: medium;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: medium;"&gt;suýt nữa thì quên mất cuốn này :)) :)). &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ol&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 18.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Còn nhiều những cuốn khác, nhưng không thuộc lĩnh vực mà tôi quan tâm nên tôi không dẫn ra ở đây. Nhân tiện bác nào quan tâm trang phục Thăng Long thì cũng có một cuốn về trang phục của TS Đoàn Thị Tình (có phải là người cố vấn trang phục cho phim &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Đường tới Thăng Long?&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;) . Cuốn &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Từ điển phố phường Hà Nội&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; có lẽ cũng là một cuốn nên có.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 18.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 18.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Các bác xem chi tiết &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;a href="http://www.nxbhanoi.com.vn/Pages/Intro.aspx?intro=53fdc116-4316-4a92-91bc-776df678b266"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;tại đây&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 18.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 18.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-5247123053941094355?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/5247123053941094355/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/09/thang-long-oi.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/5247123053941094355'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/5247123053941094355'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/09/thang-long-oi.html' title='Thăng Long ơi!'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-7003197685888468958</id><published>2010-09-26T16:42:00.013+07:00</published><updated>2011-12-17T12:14:51.076+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sử học'/><title type='text'>Triều đại Đinh và Tiền Lê nhìn từ những phát hiện khảo cổ học (2)</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;+ Toàn bộ những tư liệu báo cáo khảo cổ học và những tấm ảnh chụp dưới đây đều thuộc về Bảo Tàng Lịch Sử Việt &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;st1:place st="on"&gt;&lt;st1:country-region st="on"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Nam&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;. Nếu có ai định trích dẫn lại tư liệu, vui lòng &lt;u&gt;xin ghi đầy đủ nguồn gốc tư liệu&lt;/u&gt;.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;+ Tôi gửi trong bài viết dưới đây  lời cảm ơn chân thành nhất dành cho các cán bộ nghiên cứu của Bảo Tàng Lịch Sử Việt Nam (dù biết rằng có thể các anh không đọc được), những người đã nhiệt tình hướng dẫn kiến thức, chia sẻ thông tin và tư liệu. Em cũng chân thành cảm ơn sư huynh Thiên Hỏa. Vì em cố chấp cho sự “biết” của mình nên đã quấy quả đến sư huynh. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;+ Blog này như tôi đã từng nói lập ra chỉ với mục đích chia sẻ với những người bạn thân thiết và yêu quý của tôi những gì tôi “biết” và “muốn biết”. Bài dưới đây chỉ như là một thu hoạch cho sự học hỏi của bản thân mình &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Có một điều mà tôi nghĩ những người tranh luận về trang phục thời Đinh, Tiền Lê, và thời Lý trong bộ phim “Đường tới Thăng Long” nên cân nhắc, đó là việc trích dẫn “sử” như thế nào cho hợp lý. Trích dẫn “sử” để làm chỗ dựa thì đúng rồi, “không dựa vào sử thì lấy gì mà nói”, nhưng sử liệu ghi chép bằng văn tự có những hạn chế niên đại nhất định, nếu chúng ta cứ cố dựa vào đó thì chỉ làm vấn đề càng thêm rối rắm. Thí dụ như &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Đại Việt sử ký toàn thư&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; mà chúng ta có trong tay ngày nay là một bộ sử đã qua rất nhiều lần chấp bút từ Lê Văn Hưu, Phan Phu Tiên, Ngô Sĩ Liên, Vũ Quỳnh đến Lê Hy, hơn nữa “sử” Nho gia không phải là “sử” với nghĩa hoàn toàn đơn thuần là “sử liệu”, “sử” thuộc phạm trù liên quan đến giáo hóa, vì thế ai có thể đảm bảo rằng trong số họ không có người hạ bút sửa lại vài chi tiết chép về giai đoạn lịch sử từ thời Lý giở về trước cho nó hợp với chính giáo? Cụ Phan Huy Chú khi soạn thiên “Lễ nghi chí” cho &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Lịch triều hiến chương loại chí &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;cũng lắc đầu nguầy nguậy mà nói rằng: “Từ đời Lý đời Trần trở về trước mũ áo của vua thế nào không thể khảo cứu được”. Chỉ có vài chi tiết được cụ nhắc đến như: Lê Đại Hành lên ngôi mặc áo long cổn, về sau mặc áo phần nhiều là vóc đỏ, mũ sức trân châu. Quy chế về phẩm phục các quan, thì có chi tiết nói Lê Long Đĩnh “đổi phẩm phục của các quan văn võ theo lối nhà Tống”. (Ngay cụ Phan Huy Chú cũng không dám chắc theo lối nhà Tống là theo như thế nào cho nên cụ chỉ tạm chép một đoạn về phẩm phục quan lại đời Tống để làm tham khảo). Nhà Lý, không có gì cụ thể ngoài một vài chi tiết như Lý Thái Tông chế ra cái mũ “bát giác tiêu dao” mà cụ Phan Huy Chú cũng chịu không khảo được mũ đó thế nào.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Hai bộ sử Việt Nam sớm nhất hiện nay được cho viết dưới thời Trần là bộ &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Việt sử lược&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; và &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;An &lt;/span&gt;&lt;st1:place st="on"&gt;&lt;st1:country-region st="on"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nam&lt;/span&gt;&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; chí lược,&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; cả hai bộ  đều còn được lưu trong &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tứ khố toàn thư&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;. Nhiều người vẫn cho rằng Lê Tắc tác giả &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;An &lt;/span&gt;&lt;st1:place st="on"&gt;&lt;st1:country-region st="on"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nam&lt;/span&gt;&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; chí lược &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;là tay sai bán nước, sách ông viết không đáng tin. Tuy nhiên, người Việt cho dù sống ở đâu thì đến khi “nói mớ trong mơ cũng sẽ nói tiếng Việt”, hơn nữa ông ấy đã từng là một người hầu cận bên Trần Thái Tông, làm đến Thị Lang, rồi chuyển sang giúp việc cho Chương Hiến Hầu Trần Kiện nên những ghi chép của ông về &lt;a href="http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn1nnn31n343tq83a3q3m3237nvntn"&gt;“Chương phục”&lt;/a&gt; (Áo mão phẩm phục) đời Trần đặc biệt có giá trị &lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;(Lưu ý: Phần dịch trong đoạn link về phủ phất, hoa trùng và đại phấn không rõ ràng và thiếu chính xác. Xem ảnh: trừ hai hình bôi vàng thì hoa trùng là hình chim, phấn mễ là hình vòng tròn, phủ là hình cái búa và phất là hình hai chữ "dĩ" úp lưng vào nhau)&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; Các mục khác như &lt;a href="http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn1nnn31n343tq83a3q3m3237n1n"&gt;“Phong tục”&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn1nnn31n343tq83a3q3m3237nvntn"&gt;“Học hiệu”&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn1nnn31n343tq83a3q3m3237nvntn"&gt;“Quan chế”&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn1nnn31n343tq83a3q3m3237nvntn"&gt;“Hình chính”&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn1nnn31n343tq83a3q3m3237nvntn"&gt; “Binh chế”&lt;/a&gt; cũng là tư liệu rất có giá trị tham khảo. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a href="http://s123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/?action=view&amp;amp;current=1_100524_1.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img alt="Trang tr&amp;amp;iacute; tr&amp;amp;ecirc;n &amp;amp;aacute;o" border="0" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/1_100524_1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Với triều Đinh và Tiền Lê, nếu chỉ dựa vào những gì mà Tống Cảo mô tả trong chuyến đi sứ sang Giao Châu năm 990 mà tôi đã dịch ở entry trước trên blog này, loại bỏ những câu chữ mang tính chê bai miệt thị, người đọc có thể hình dung một cách tương đối về quang cảnh Hoa Lư thời đó. Tuy nhiên, những ghi chép đó cần phải được bổ sung bằng những chứng cứ thuyết phục khác.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Sau khi đọc toàn bộ những bài viết (bao gồm các báo cáo kết quả khai quật và những bài báo công bố những phát hiện khảo cổ đã đăng trên tạp chí Khảo cổ học) trong tập “Tư liệu khảo cổ học ở Hoa Lư-Ninh Bình” của Bảo tàng Lịch sử Việt Nam tôi có thể tóm tắt sơ qua một vài thông tin chính như sau về thành Hoa Lư thời Đinh-Tiền Lê (&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Những bức ảnh dưới đây đều là tư liệu thuộc Bảo tàng lịch sử Việt Nam, được chụp trong đợt khai quật năm 2009-2010 tại di tích Hoa Lư&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;ol start="1" style="margin-top: 0cm;" type="1"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Chỉ riêng kiến trúc thành      Hoa Lư cũng đã là một công trình thể hiện trình độ tư duy rất      cao. Thành Hoa Lư được đặt ngay bên bờ sông Hoàng Long (sông Hoàng      Long thời Đinh Lê chứ không phải sông Hoàng Long bây giờ), một con      sông lớn có giao thông đường thủy thông suốt ra Bắc vào Nam lên      miền núi đều thuận tiện. Nó còn thể hiện trong việc  lựa chọn những ưu thế tự nhiên để      xây thành (sự che chắn từ những dãy núi đá vôi hiểm trở), cấu      trúc thành với diện tích rộng lớn (khoảng 300ha với 2 khu vực      Thành Ngoại và Thành Nội) bao gồm nhiều vòng tuyến liên hoàn, những      bức tường thành kiên cố đồ sộ nối liền với các dãy núi đá vôi      dựng đứng, tường thành có xây gạch bên trong để chống xói lở      (gạch đất nung có đúc dòng chữ “Đại Việt quốc quân thành chuyên”      xen lẫn với gạch “Giang Tây quân”), móng tường thành được gia cố công      phu có tính toán (vì những đoạn tường thành được đắp xuyên qua vùng      lầy lội  nên móng tường thành được      đắp xen kẽ giữa những lớp đất là lớp lá và cành cây để chống      lún).&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;a href="http://s123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/?action=view&amp;amp;current=DSC02100.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img alt="Gia c&amp;amp;#7889; ch&amp;amp;#7889;ng l&amp;amp;uacute;n" border="0" height="200" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/DSC02100.jpg" width="150" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://s123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/?action=view&amp;amp;current=DSC01731.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img alt="Hoa lu 1" border="0" height="150" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/DSC01731.jpg" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://s123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/?action=view&amp;amp;current=DSC02069.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img alt="G&amp;amp;#7841;ch &amp;amp;#272;&amp;amp;#7841;i Vi&amp;amp;#7879;t qu&amp;amp;#7889;c qu&amp;amp;acirc;n th&amp;amp;agrave;nh chuy&amp;amp;ecirc;n" border="0" height="150" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/DSC02069.jpg" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Những vết tích kiến      trúc được tìm thấy trong lần khai quật năm 1998 (như móng trụ kiên      cố và những mảng nền kiến trúc lát gạch hoa sen 6 cánh, 8 cánh,      16 cánh, gạch hình chim phượng bay thuận hoặc ngược chiều kim      đồng hồ, những đoạn tường gạch, những di vật ngói ống, ngói      dẹp mũi lá, ngói mũi sen, những vật liệu trang trí như đầu thú      thần, tượng vịt, đài sen….) cho biết vào thời Đinh- Tiền Lê ở đây      đã có những kiến trúc (như cung điện, chùa chiền)  xây bằng gạch với lòng không gian công      trình rộng lớn, được trang trí công phu. Những hoa văn trên gạch      lát có hình sen, hình hoa cúc hay hình phượng vờn tinh tế rất      có thẩm mỹ.&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;a href="http://s123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/?action=view&amp;amp;current=DSC02870.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img alt="G&amp;amp;#7841;ch l&amp;amp;aacute;t trang tr&amp;amp;iacute; h&amp;amp;igrave;nh hoa sen" border="0" height="150" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/DSC02870.jpg" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://s123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/?action=view&amp;amp;current=DSC02572.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img alt="G&amp;amp;#7841;ch hoa sen 8 c&amp;amp;aacute;nh" border="0" height="150" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/DSC02572.jpg" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://s123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/?action=view&amp;amp;current=DSC03000.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img alt="T&amp;amp;#432;&amp;amp;#7901;ng g&amp;amp;#7841;ch x&amp;amp;acirc;y" border="0" height="150" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/DSC03000.jpg" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/ol&gt;&lt;ol start="1" style="margin-top: 0cm;" type="1"&gt;    &lt;/ol&gt;&lt;ol start="1" style="margin-top: 0cm;" type="1"&gt;&lt;/ol&gt;&lt;ol start="1" style="margin-top: 0cm;" type="1"&gt;&lt;a href="http://s123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/?action=view&amp;amp;current=DSC03000.jpg" target="_blank"&gt;&lt;/a&gt;3. &lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Những cột đá hình bát      giác trong đó có 2 cột khắc kinh Phật, một cột trên đó cho biết      là do Đinh Liễn, con của Đinh Tiên Hoàng dựng năm 973 là một trong      những tư liệu giá trị để tìm hiểu về Phật giáo thể kỷ X.&lt;/span&gt;&lt;/ol&gt;&lt;ol start="1" style="margin-top: 0cm;" type="1"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;4.Việc phát hiện ra vết      tích lò gốm, cùng những đồ gốm dòng men trắng, xám nhạt, với      hình dáng và chất liệu đặc thù cùa thời Đinh- Tiền Lê cho thấy      sự phát triển của nghề gốm ở thời này đã đủ đáp ứng nhu cầu      đồ dùng sinh hoạt thường ngày.&lt;/span&gt;&lt;/ol&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://s123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/?action=view&amp;amp;current=DSC03926.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="B&amp;amp;igrave;nh g&amp;amp;#7889;m &amp;amp;#272;inh L&amp;amp;ecirc;" border="0" height="200" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/DSC03926.jpg" width="150" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://s123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/?action=view&amp;amp;current=DSC03928.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="B&amp;amp;igrave;nh g&amp;amp;#7889;m &amp;amp;#272;inh L&amp;amp;ecirc; 1" border="0" height="200" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/DSC03928.jpg" width="150" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;ol start="1" style="margin-top: 0cm;" type="1"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/ol&gt;&lt;ol start="1" style="margin-top: 0cm;" type="1"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;/span&gt;  &lt;/ol&gt;&lt;ol start="1" style="margin-top: 0cm;" type="1"&gt;5. &lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Những di vật đáng chú      ý khác được tìm thấy ở đây là các loại xương thú lớn (voi,      ngựa, trâu, hổ), những di tích xương, sừng có vết gọt đặt giả      thiết ở thành Hoa Lư có dấu vết của những công trường thuộc da,      chế tạo đồ xương sừng? Trong những địa danh thuộc khu di tích Hoa      Lư ngày nay có những động như động Thiên An Tôn, động Liên Hoa vẫn      được người dân tin rằng là nơi các vua nhà Đinh và Tiền Lê nuôi hổ,      cọp để trừng phạt tù nhân.&lt;/span&gt;&lt;/ol&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Do quy mô khai quật nhỏ hẹp, nên những phát hiện khảo cổ tại Hoa Lư chưa được toàn diện và còn nhiều điểm chưa có câu trả lời thỏa đáng nhưng ít nhất nó cũng phác họa lại được diện mạo chung của Hoa Lư thế kỷ X như  một thành trì có quy mô rộng lớn, được xây dựng vững chắc, có tầm chiến lược, được quy hoạch khá nghiêm cẩn, có những kiến trúc có tầm vóc xứng đáng với một trung tâm chính trị, quân sự và văn hóa thời bấy giờ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoEndnoteText"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: medium;"&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoEndnoteText"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;b&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;Phòng trưng bày hiện vật thời Ngô-Đinh-Tiền Lê tại Bảo tàng lịch sử Việt Nam&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoEndnoteText"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: medium;"&gt;&lt;a href="http://baotanglichsu.vn/index.aspx?lang=vi"&gt;http://baotanglichsu.vn/index.aspx?lang=vi&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-7003197685888468958?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/7003197685888468958/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/09/trieu-ai-inh-va-tien-le-nhin-tu-nhung.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/7003197685888468958'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/7003197685888468958'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/09/trieu-ai-inh-va-tien-le-nhin-tu-nhung.html' title='Triều đại Đinh và Tiền Lê nhìn từ những phát hiện khảo cổ học (2)'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-3788539171836401585</id><published>2010-09-24T14:50:00.010+07:00</published><updated>2011-12-17T12:29:50.825+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sử học'/><title type='text'>Một sử liệu liên quan đến thời đại Đinh và Tiền Lê (1)</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Có một sử liệu rất quan trọng liên quan đến thời Lê Đại Hành, đó là bài sớ trình lên vua Tống sau khi đi sứ Giao Châu năm 990 về của Tống Cảo. Sử liệu này được chép trong “&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tống sử&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;” mục “&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Giao Chỉ truyện&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;”. &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;An &lt;/span&gt;&lt;st1:place st="on"&gt;&lt;st1:country-region st="on"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nam&lt;/span&gt;&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; chí lược&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; của Lê Tắc cũng có chép lại trong Quyển 3, phần viết về các sứ thần, mục &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tống Cảo hành lục. &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; Điều thú vị ở đây là so với bản sớ trong &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tống sử&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;, rõ ràng bản trong &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;An Nam chí lược&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; đã được lược bỏ đi một số đoạn và câu chữ, nhất là những câu chữ mang tính chất khinh khi miệt thị của Tống Cảo.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; text-align: justify;"&gt;Xem bản Hán văn của &lt;/span&gt;&lt;i style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;An Nam chí lược&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; text-align: justify;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;a href="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/AnNamchiluocTongCao1.jpg" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;tại đây &lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; text-align: justify;"&gt;và &lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/AnNamchiluocTongCao2.jpg" style="text-align: justify;"&gt;đây&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; text-align: justify;"&gt;Xem bản dịch "Tống Cảo hành lục" trong &lt;/span&gt;&lt;i style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;An &lt;/span&gt;&lt;st1:place st="on"&gt;&lt;st1:country-region st="on"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nam&lt;/span&gt;&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; chí lược&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; text-align: justify;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;a href="http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn1nnn31n343tq83a3q3m3237n2n" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;ở đây&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; text-align: justify;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Dưới đây tôi dịch lại nguyên văn bài sớ của Tống Cảo được in trong &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tống sử.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; Nó là sử liệu tương đối gần và tiếp cận với thời Đinh và Tiền Lê hơn so với những ghi chép trong &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Đại Việt sử ký toàn thư. &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; Những đoạn chữ đậm gạch chân trong đoạn dịch là đoạn không được chép trong &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;An &lt;/span&gt;&lt;st1:country-region st="on"&gt;&lt;st1:place st="on"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nam&lt;/span&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; chí lược&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/TongCao.jpg" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="Tong Cao" border="0" height="400" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/TongCao.jpg" width="257" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/TongCao1.jpg" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="Tong Cao 1" border="0" height="400" src="http://i123.photobucket.com/albums/o307/quachhiennb/Anh%20Ba%20Thang/Anh%20tu%20lieu/TongCao1.jpg" width="257" /&gt;&lt;/a&gt;&amp;nbsp;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;“Cuối mùa thu năm ngoái, đến cõi Giao Châu, Lê Hoàn sai Nha nội Đô chỉ huy sứ là bọn Đinh Thừa Chính đem 9 chiếc thuyền và 300 quân đến Thái bình quân&lt;/span&gt;&lt;a href="file:///D:/Documents%20and%20Settings/Quach%20Hien/My%20Documents/T%C3%A2%CC%81t%20ca%CC%89%20mo%CC%A3i%20con%20%C4%91%C6%B0%C6%A1%CC%80ng%20%C4%91%C3%AA%CC%80u%20d%C3%A2%CC%83n%20t%C6%A1%CC%81i.doc#_edn1" name="_ednref1" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;[i]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; để đón. Từ cửa biển đi vào biển lớn, lặn lội sóng gió, trải nhiều sự nguy hiểm. Quá nửa tháng đến sông Bạch Đằng, đi tắt theo một nhánh hải lưu, cứ theo nước thủy triều mà đi. Phàm những bến đỗ ngụ lại có 3 gian nhà tranh, &lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;có vẻ mới được sửa sang lại&lt;/span&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;, gọi là “quán dịch”. Đi đến Trường Châu, gần bản quốc, Lê Hoàn &lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;phô trương khoác lác&lt;/span&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;, dốc hết chiến thuyền  ra, gọi là “diệu quân”. Từ đấy rong thuyền suốt đêm đi đến bờ biển, &lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;cách Giao Châu độ 15 dặm có một trạm nghỉ chân 5 gian lợp tranh đề “Mao kính dịch”&lt;/span&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;. &lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Cách thành 100 dặm khua gia súc của dân ra gọi là “quan ngưu”, số gia súc chưa đến một ngàn, nhưng lại nói khoe là 10 vạn. Lại đốc suất dân ở chung với quân lính, mặc áo tạp sắc, chèo thuyền đánh trống reo hò. Núi sát bên thành hư trương cờ trắng, cho đó là bày thế trận.&lt;/span&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; Được một lát đoàn hộ vệ rước Lê Hoàn đến, mở lễ giao nghênh&lt;/span&gt;&lt;a href="file:///D:/Documents%20and%20Settings/Quach%20Hien/My%20Documents/T%C3%A2%CC%81t%20ca%CC%89%20mo%CC%A3i%20con%20%C4%91%C6%B0%C6%A1%CC%80ng%20%C4%91%C3%AA%CC%80u%20d%C3%A2%CC%83n%20t%C6%A1%CC%81i.doc#_edn2" name="_ednref2" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;[ii]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;. Lê Hoàn ghìm ngựa nghiêng người, hỏi thăm Hoàng đế xong, cầm cương đi cùng hàng, lúc ấy lấy trầu cau ra mời, ngồi trên mình ngựa mà ăn, đấy là phong tục mang hậu ý đãi khách. Trong thành không có nhà dân, chỉ có vài trăm khu nhà tre lợp gianh, gọi là quân doanh. Phủ thự trũng hẹp, trên cửa phủ đề “Minh đức môn”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Hoàn xấu người chột mắt&lt;/span&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;, tự nói rằng năm gần đây vừa mới tiếp chiến với man khấu, rơi từ trên ngựa xuống nên chân bị thương, nhận chiếu nhưng không lạy. Sau khi nhận dụ chỉ thì rải chiếu mở yến tiệc. &lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Lại ra sát mép nước, diễn trò mua vui cho khách. Lê Hoàn đi chân đất cầm gậy tre lội nước xâm cá. Mỗi khi trúng một con thì tả hữu hai bên đều hò reo nhảy múa. Phàm khi yến hội, những người vào dự tiệc đều phải cởi đai áo, mũ mão. Hoàn thường mặc áo hoa văn sặc sỡ  hoặc áo màu đỏ, mũ thì lấy trân châu làm trang sức, có khi tự mình hát “khuyến tửu ca” (khúc ca mời rượu), không một ai có thể hiểu lời của bài hát. Thường sai bọn hơn chục người khiêng một con rắn dài vài trượng đến tặng sứ quán, còn nói: “Nếu có thể ăn được thì sẽ làm thịt nó làm cỗ dâng lên”. Lại đóng cũi hai con hổ đem đến tặng, nói để tùy ý quan sát. [Chúng thần] đều từ chối không nhận. Quân lính có 3000 tên, tất cả đều thích trên trán dòng chữ “thiên tử quân”, lương thực thì có lúa đủ dùng hàng ngày, cho vào giã rồi mới ăn&lt;/span&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;. Binh khí thì có cung nỏ, khiên gỗ, thoa thương, trúc thương, [binh khí] rất yếu không thể dùng được.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Hoàn tính tình thô lược tàn nhẫn, kẻ thân cận đều là bọn tiểu nhân. Cho ở bên cạnh một bọn 50 tên hoạn quan tâm phúc. Thích uống rượu nô đùa, lấy chỉ lệnh làm vui, phàm bọn thuộc quan nào giỏi việc thì cất nhắc thân cận, bọn thuộc hạ xung quanh nếu có lỗi nhỏ cũng giết ngay, hoặc nếu không cũng cho đánh roi từ 100 đến 200 cái. Đám phụ tá nếu có chút gì không vừa ý cũng sẽ phạt trượng từ 30 đến 50 cái, giáng truất làm môn lại, khi nào hết giận lại gọi về cho khôi phục chức cũ. Có một cái tháp gỗ, chế tác thô lậu chất phác, Hoàn mời [bọn chúng thần] lên du lãm.&lt;/span&gt;&lt;a href="file:///D:/Documents%20and%20Settings/Quach%20Hien/My%20Documents/T%C3%A2%CC%81t%20ca%CC%89%20mo%CC%A3i%20con%20%C4%91%C6%B0%C6%A1%CC%80ng%20%C4%91%C3%AA%CC%80u%20d%C3%A2%CC%83n%20t%C6%A1%CC%81i.doc#_edn3" name="_ednref3" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;[iii]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; Đất nơi ấy không có hàn khí, tháng 11 &lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;còn&lt;/span&gt; &lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;mặc áo kép phất quạt". &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: medium;"&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;&lt;br /&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="mso-element: endnote-list;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;hr align="left" size="1" width="33%" /&gt;&lt;div id="edn1"&gt;&lt;div class="MsoEndnoteText"&gt;&lt;a href="file:///D:/Documents%20and%20Settings/Quach%20Hien/My%20Documents/T%C3%A2%CC%81t%20ca%CC%89%20mo%CC%A3i%20con%20%C4%91%C6%B0%C6%A1%CC%80ng%20%C4%91%C3%AA%CC%80u%20d%C3%A2%CC%83n%20t%C6%A1%CC%81i.doc#_ednref1" name="_edn1" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;[i]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; Bản  &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;An Nam chí lược&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; ghi là &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Thái Bình châu&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; (Châu Thái Bình), nhưng trong &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tống sử &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;và &lt;i&gt;Tục Tư trị thông giám&lt;/i&gt; thì chép là &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Thái Bình quân&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;.(Tất cả các chú thích đều của người dịch)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="edn2"&gt;&lt;div class="MsoEndnoteText"&gt;&lt;a href="file:///D:/Documents%20and%20Settings/Quach%20Hien/My%20Documents/T%C3%A2%CC%81t%20ca%CC%89%20mo%CC%A3i%20con%20%C4%91%C6%B0%C6%A1%CC%80ng%20%C4%91%C3%AA%CC%80u%20d%C3%A2%CC%83n%20t%C6%A1%CC%81i.doc#_ednref2" name="_edn2" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;[ii]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; Lễ đón tiếp sứ giả ở ngoài thành. Giao: nơi cách xa thành một trăm dặm.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="edn3" style="mso-element: endnote;"&gt;&lt;div class="MsoEndnoteText"&gt;&lt;a href="file:///D:/Documents%20and%20Settings/Quach%20Hien/My%20Documents/T%C3%A2%CC%81t%20ca%CC%89%20mo%CC%A3i%20con%20%C4%91%C6%B0%C6%A1%CC%80ng%20%C4%91%C3%AA%CC%80u%20d%C3%A2%CC%83n%20t%C6%A1%CC%81i.doc#_ednref3" name="_edn3" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;[iii]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; Trong &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Tục Tư trị thông giám&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;, quyển 31, đoạn này còn thêm 1 câu: “Hoàn mởi chúng thần lên du lãm, còn ngoảnh lại nói rằng: Trung Châu các người có tháp này chăng?”. &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;An &lt;/span&gt;&lt;st1:place st="on"&gt;&lt;st1:country-region st="on"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;Nam&lt;/span&gt;&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt; chí lược &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;cũng có chép câu này.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2126688890282973750-3788539171836401585?l=quachhien.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quachhien.blogspot.com/feeds/3788539171836401585/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/09/mot-su-lieu-lien-quan-en-thoi-ai-inh-va.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/3788539171836401585'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2126688890282973750/posts/default/3788539171836401585'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quachhien.blogspot.com/2010/09/mot-su-lieu-lien-quan-en-thoi-ai-inh-va.html' title='Một sử liệu liên quan đến thời đại Đinh và Tiền Lê (1)'/><author><name>Quach Hien</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00076539730175058543</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='31' src='http://4.bp.blogspot.com/_pJbKfsUIyUM/SfMmaDfCAkI/AAAAAAAAABI/blnJvmv6M6E/S220/6a0e.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2126688890282973750.post-2733465460654145883</id><published>2010-09-18T10:24:00.013+07:00</published><updated>2011-03-01T22:41:34.132+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sử học'/><title type='text'>Lương Khải Siêu phê phán "Sử cũ của Trung Quốc"</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Tiểu dẫn:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt; &lt;i&gt;Nguyên bản Trung văn bài dịch dưới đây được trích ra từ tiểu luận &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Tân sử học&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt; của Lương Khải Siêu in trong cuốn &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Văn khố kinh điển học thuật Trung Hoa thế kỷ XX- Lịch sử học- Lý luận sử học&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;, do Vu Bái chủ biên, NXB Đại học Lan Châu, năm 2000. &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;Bản Trung văn (giản thể): &lt;a href="http://zh.wikisource.org/zh-hans/%E4%B8%AD%E5%9C%8B%E4%B9%8B%E8%88%8A%E5%8F%B2"&gt;ở đây&lt;/a&gt;. &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif; font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;Bản Trung văn (phồn thể): &lt;a href="http://zh.wikisource.org/zh/%E4%B8%AD%E5%9C%8B%E4%B9%8B%E8%88%8A%E5%8F%B2"&gt;ở đây&lt;/a&gt;. &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;Có một chỗ sai trong bản Trung văn này, đó là biệt hiệu của Trịnh Ngư Trọng, phải là &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN" style="line-height: 150%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;夾&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN" style="line-height: 150%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN" style="line-height: 150%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;漈&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt; chứ không phải là &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span lang="ZH-CN" style="line-height: 150%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;夹昑&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;. &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;Lưu ý: Những chữ gạch chân trong bài chỉ là sự lưu tâm nho nhỏ của cá nhân người dịch mà không có ý nghĩa đặc biệt nào với nội dung của toàn bài dưới đây.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Times, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;SỬ CŨ  CỦA TRUNG QUỐC&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;Trong các ngành khoa học đang lưu hành ở phương Tây ngày nay, duy sử học là có sẵn của Trung Quốc. Sử học là những kiến thức uyên bác rộng lớn nhất và thiết yếu nhất. Là tấm gương sáng của &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;u&gt;quốc dân&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;. Là ngọn nguồn của lòng yêu nước. Ngày nay, sở dĩ &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;u&gt;chủ nghĩa dân tộc&lt;/u&gt;&lt;/b&gt; ở Châu Âu phát triển, sở dĩ các nước ngày càng tiến đến &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;u&gt;văn minh&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;, một nửa công lao thuộc về sử học. Nếu đã vậy thì chỉ cần lo lắng nước mình không có cái học ấy, còn nếu như đã có cái học ấy thì quốc dân lẽ nào lại có chuyện không đoàn kết, quần trị lẽ nào lại có chuyện không tiến hoá. Vậy mà tuy cái học ấy của nước ta thịnh hành như thế lại vẫn có hiện tượng như thế kia là nghĩa làm sao? Nay xin nêu lên những chi phái sử học Trung Quốc để làm dẫn chứng mà bàn luận sơ lược về vấn đề đó.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" class="MsoTableGrid" style="border-collapse: collapse; mso-border-insidev: .5pt solid windowtext; mso-padding-alt: 0cm 5.4pt 0cm 5.4pt; mso-yfti-tbllook: 480;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr style="mso-yfti-firstrow: yes; mso-yfti-irow: 0; mso-yfti-lastrow: yes;"&gt;   &lt;td style="border-right: solid windowtext 1.0pt; border: none; mso-border-right-alt: solid windowtext .5pt; padding: 0cm 5.4pt 0cm 5.4pt; width: 59.4pt;" valign="top" width="79"&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;Sử học &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;   &lt;td style="border: none; mso-border-left-alt: solid windowtext .5pt; padding: 0cm 5.4pt 0cm 5.4pt; width: 383.4pt;" valign="top" width="511"&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;1.   Chính sử &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;(A) &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;i&gt;Quan thư&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;: còn gọi là "nhị   thập tứ sử"&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;(B) &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;i&gt;Biệt sử&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;: như các bộ &lt;i&gt;Hậu Hán   thư &lt;/i&gt;của Hoa Kiệu, &lt;i&gt;Thục Hán xuân thu &lt;/i&gt;của Tập Tạc Xỉ, &lt;i&gt;Thập lục   quốc xuân thu, Hoa Dương quốc chí, Nguyên bí sử..&lt;/i&gt; thực chất đều là các   thể loại của chính sử.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;2.   Biên niên: &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;như&lt;b&gt;   &lt;/b&gt;bộ&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;i&gt;Tư trị thông giám.&lt;/i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;3 - Kỉ   sự     &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;(A)&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;Thông   thể&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;như các bộ &lt;i&gt;Thông giám kỉ sự bản   mạt, Giáng sử&lt;/i&gt; ..&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt; - &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;Bản   mạt &lt;/b&gt;(B) &lt;i&gt;Biệt thể&lt;/i&gt; như các phương lược bình định nào đó, như bộ &lt;i&gt;Tam&lt;/i&gt;   &lt;i&gt;án&lt;/i&gt;  &lt;i&gt;thuỷ mạt…&lt;/i&gt;&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt; &lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;4.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt; &lt;b&gt;Chính thư &lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;(A)&lt;b&gt; &lt;i&gt;Thông thể&lt;/i&gt; &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;như   &lt;i&gt;Thông điển, Văn hiến thông khảo..&lt;/i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;(B) &lt;b&gt;&lt;i&gt;Biệt   thể &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;như &lt;i&gt;Đưòng khai nguyên lễ, Đại Thanh hội điển, Đại Thanh thông   lễ…&lt;/i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;(C) &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;i&gt;Tiểu kỉ&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;  như  &lt;i&gt;Hán   quan nghi…&lt;/i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;5.   Tạp sử        &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;(A) &lt;b&gt;&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Tổng kí&lt;/i&gt; &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;như&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;i&gt;Quốc ngữ, Chiến quốc   sách..&lt;/i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;(B) &lt;b&gt;&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Tỏa kí&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; như &lt;i&gt;Thế thuyết tân ngữ,   Đường đại tùng thư, Minh quý bại sử…&lt;/i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;(C) &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;i&gt;Chiếu lệnh tấu nghị&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, các   loại khác trong tứ khố….kỳ thực là tạp sử.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;6.   Truyện kí&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt; &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;(A) &lt;i&gt;Thông thể&lt;/i&gt;   như &lt;i&gt;Mãn Hán danh thần truyện, Quốc triều tiên chính sự lược…&lt;/i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;(B) &lt;i&gt;Biệt thể&lt;/i&gt;   như ghi chép về các đế hay phả hệ của một người &lt;i&gt; &lt;/i&gt;nào đó…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;7.   Địa chí   &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;(A) &lt;i&gt;Thông thể&lt;/i&gt;   như thông chí của các tỉnh&lt;i&gt; Thiên hạ quận quốc lợi  bệnh thư…&lt;/i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;(B) &lt;i&gt;Biệt thể&lt;/i&gt;   như những sách kỉ hành …&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;8.   Học sử&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt; như &lt;i&gt;Minh Nho   học án. Quốc triều Hán học sư thừa kí…&lt;/i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;9.   Sử học        &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;(A) &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Lí luận&lt;/i&gt; như &lt;i&gt;Sử thông, Văn sử   thông nghĩa…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;(B) &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Sự luận&lt;/i&gt; như &lt;i&gt;Lịch đại sử luận, Độc   thông giám luận..&lt;/i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;(C) &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Tạp luận&lt;/i&gt; như &lt;i&gt;Chấp nhị sử trát kí,   Thập thất sử thương các..&lt;/i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;10.   Phụ dung&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt; &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;(A)&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt; Ngoại sử&lt;/i&gt; như &lt;i&gt;Tây Vực đồ khảo, Chức   phương ngoại kỉ..&lt;/i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;(B) &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Khảo cứ&lt;/i&gt; như &lt;i&gt;Vũ Cống đồ khảo…&lt;/i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;(C) &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Chú thích &lt;/i&gt; như &lt;i&gt;Tam quốc chí chú&lt;/i&gt; của Bùi Tùng   Chi..&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;  &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-indent: 2.85pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;Tất cả là 10 chủng và 22 loại .&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;Thử giở bộ &lt;i&gt;Tứ khố&lt;/i&gt;, quyển quyển chất chồng mênh mang như khói biển, trong số ấy sách sử học không phải đã chiếm đến 6, 7 phần hay sao? Đời trước thì có Thái Sử công&lt;a href="file:///C:/Documents%20and%20Settings/Quach%20Hien/Desktop/Luong%20Khai%20Sieu.doc#_edn1" name="_ednref1" style="mso-endnote-id: edn1;" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt;"&gt;[i]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;, Ban Mạnh Kiên&lt;a href="file:///C:/Documents%20and%20Settings/Quach%20Hien/Desktop/Luong%20Khai%20Sieu.doc#_edn2" name="_ednref2" style="mso-endnote-id: edn2;" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt;"&gt;[ii]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; , đời sau thì có Hoa Thu Phàm&lt;a href="file:///C:/Documents%20and%20Settings/Quach%20Hien/Desktop/Luong%20Khai%20Sieu.doc#_edn3" name="_ednref3" style="mso-endnote-id: edn3;" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt;"&gt;[iii]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;, Triệu Âu Bắc&lt;a href="file:///C:/Documents%20and%20Settings/Quach%20Hien/Desktop/Luong%20Khai%20Sieu.doc#_edn4" name="_ednref4" style="mso-endnote-id: edn4;" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt;"&gt;[iv]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;, số sử gia nổi tiếng, không dưới hàng trăm. Sự phát đạt của cái học ấy, hai nghìn năm đều nằm ở họ. Nhưng vẫn chỉ là rập khuôn thủ cựu, một giuộc như nhau, chưa từng nghe có chuyện khai mở sử giới, khiến cho công đức của cái học ấy phổ cập đến quốc dân. Tại sao vậy? Tôi suy nguồn gốc tật bệnh của nó thì có 4 nguyên nhân lớn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;-&lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Một là chỉ biết triều đình mà không biết đến quốc gia&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;. Bọn ta thường nói: &lt;i&gt;nhị thập tứ sử&lt;/i&gt; không phải là &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;sử&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; mà chỉ là gia phả của 24 họ mà thôi. Lời nói ấy dường như hơi quá đáng, nhưng dựa theo tinh thần của người viết sử thì thực tế vốn chẳng sai ngoa. Sử gia nước ta cho rằng thiên hạ là thiên hạ của một ông vua, cho nên mới vì ông ta mà viết sử, chẳng qua chỉ thuật những chuyện như: triều đại ấy làm thế nào mà được thiên hạ, làm thế nào mà trị thiên hạ, làm thế nào lại mất thiên hạ. Bỏ qua lề lối ấy thì chưa từng nghe thấy vậy. Người xưa nói: &lt;i&gt;Tả truyện &lt;/i&gt;là "tương chước thư"&lt;a href="file:///C:/Documents%20and%20Settings/Quach%20Hien/Desktop/Luong%20Khai%20Sieu.doc#_edn5" name="_ednref5" style="mso-endnote-id: edn5;" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt;"&gt;[v]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;, lẽ nào chỉ có &lt;i&gt;Tả truyện,&lt;/i&gt; ngay như &lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Nhị thập tứ sử&lt;/i&gt;, thật sự đáng được gọi là một bộ "tương chước thư" lớn vô tiền khoáng hậu trên trái đất. Tuy rằng Tư Mã Ôn Công hiền tài nhưng sách &lt;i&gt;Thông giám&lt;/i&gt; do ông làm chẳng qua cũng chỉ là để được bậc quân vương duyệt lãm (những bàn luận của ông ta không lời nào không thành khẩn khuyến cáo bậc &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;u&gt;quân chủ&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;). Đại khái những người viết sử từ trước tới nay đều lấy tư cách là bề tôi của vua tại chốn triều đình mà viết sử, chưa từng có một cuốn sách nào vì quốc dân mà viết vậy. Cái tệ lậu lớn nhất của nó ở chỗ không biết phân biệt triều đình với quốc gia, cho rằng nếu vứt bỏ triều đình thì không còn quốc gia nữa. Cho nên mới có cái gọi là cuộc tranh luận chính thống quốc thống, có cái gọi là bút pháp “đỉnh cách”&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt; &lt;a href="file:///C:/Documents%20and%20Settings/Quach%20Hien/Desktop/Luong%20Khai%20Sieu.doc#_edn6" name="_ednref6" style="mso-endnote-id: edn6;" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt;"&gt;[vi]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt; trước sau. Thí dụ như các bộ &lt;i&gt;Tân Ngũ đại sử&lt;/i&gt; của Âu Dương, &lt;i&gt;Thông giám cương mục&lt;/i&gt; của Chu Tử ... Hôm nay đạo tặc, ngày mai thánh thần, A là thiên mệnh, B là tiếm nghịch, thật giống như dòi nhặng mổ phân, tranh cay giành ngọt; chẳng khác nào Tồ công ban hạt dẻ, biện bác “bốn ba”&lt;a href="file:///C:/Documents%20and%20Settings/Quach%20Hien/Desktop/Luong%20Khai%20Sieu.doc#_edn7" name="_ednref7" style="mso-endnote-id: edn7;" title=""&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoEndnoteReference"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt;"&gt;[vii]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;. Tự lừa mình, dối người, như thế thật là quá lắm. Tư tưởng quốc gia của Trung Quốc ta đến nay vẫn không thể hưng khởi, sử gia hàng nghìn năm há có thể chối bỏ lỗi lầm của họ chăng!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-indent: 36.0pt; text-justify: inter-ideograph;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 12pt; line-height: 150%;"&gt;- &lt;b style="mso-bidi-font-weight: normal;"&gt;&lt;i style="mso-bidi-font-style: normal;"&gt;Hai là: chỉ biết có cá nhân mà không biết có quần thể&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;. Lịch sử là vũ đài của những bậc anh hùng. Bỏ anh hùng không còn lịch sử, nhưng lẽ nào sử Châu Âu lại không đặt nặng vấn đề  nhân vật hay sao? Tuy nhiên, n
